Sau khi mọi thứ đã “ổn định theo một cách khác”, người ta bắt đầu học thêm một kỹ năng mới: làm như không có chuyện gì xảy ra. Cuộc sống quay lại guồng quen thuộc. Đi làm, về nhà, trả tiền điện nước, lo cho những đứa con đang lớn. Không ai nhắc lại chuyện cũ. Không ai hỏi thêm. Và cũng không ai nghĩ mình còn nợ điều gì. Thanh Quang Hiền Ngộ nhìn thấy rõ điều đó. Không phải bằng mắt người, mà bằng cái nhìn của một linh hồn đã từng không được gọi tên. Nó thấy sự im lặng được dùng như một lớp keo trám ký ức. Trám đủ lâu, người ta tin rằng vết nứt chưa từng tồn tại. Nhưng có những thứ không biến mất khi ta không nhắc tới. Đứa trẻ không được sinh ra mà không khóc, không làm phiền và không đòi hỏi. Nó chỉ học cách đứng nép bên lề cuộc đời của chính cha mẹ mình. Trong bữa cơm gia đình, nó đứng phía sau lưng người mẹ. Khi người cha đi làm về mệt mỏi, nó ngồi bên góc cửa. Lúc cả nhà chụp hình up fb, nó chỉ còn là ô vuông nhỏ lúc lấy nét chứ không thể thấy hình... Không ai xua đuổi. Nhưng c...
Dự án trung tâm dung dưỡng Kumanthong tại Việt Nam