Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, không ai được dạy cách trở thành người tốt trong một đêm. Cha Lai nói thẳng: thứ gì tạo ra bằng một quyết định bốc đồng thì cũng sụp đổ bằng một quyết định khác. Chỉ có thứ được xây bằng thói quen mới đứng lâu.
Pé Ngộ quan sát con người đến rồi đi rất nhiều. Người xin giải nghiệp, người xin bình an, người xin xóa quá khứ. Họ thường mang theo một mong muốn giống nhau: được tốt nhanh. Càng nhanh càng tốt. Như thể sai lầm là một vết bẩn có thể rửa bằng một nghi thức đúng.
Nhưng nơi này không vận hành như vậy.
Cha Lai hiếm khi nói về xóa nghiệp. Ông nói về đổi nếp. Ông không hỏi người ta đã làm sai chuyện gì. Ông hỏi từ ngày mai họ định sống khác đi ở điểm nào. Câu hỏi nghe nhỏ, nhưng trả lời rất khó. Vì nó buộc người ta rời khỏi cảm xúc và bước vào hành động.
Có người xin cúng lớn để “trả”. Cha Lai chỉ cho thắp một nén nhang. Ông bảo: nếu còn nợ, thì trả bằng cách đối xử tử tế với người còn đang thở. Đừng dùng tiền nói lời sám hối thay cho việc sửa cách sống. Tiền thì đưa một lần là xong, còn cái tâm phải giữ mỗi ngày. Tiền không nói thay được lòng người.
Pé Ngộ từng nghĩ chuộc lỗi là xin tha. Sau đó mới hiểu: xin tha là việc của miệng. Chuộc lỗi là việc của đời sống. Một bên nhẹ, một bên nặng. Một bên nói xong là xong. Một bên phải làm đến khi không còn quay lại đường cũ được nữa.
Trong thùng xe van cũ, mọi việc lặp lại đều đặn: quét, lau, nấu, dọn, ngồi yên, thắp nhang, tắt đèn. Không hào hứng. Không huyền bí. Không màu nhiệm. Nhưng chính sự đều đặn đó tạo ra thứ mà nhiều người tưởng phải tìm ở nơi linh thiêng: cảm giác sạch.
Sạch không phải vì chưa từng sai. Sạch vì không tiếp tục sai theo cùng một cách.
Cha Lai nói một câu Pé Ngộ nhớ rất lâu: người thật sự sửa mình sẽ không nói nhiều về quá khứ nữa. Vì họ bận giữ hiện tại cho khỏi quay xe. Người cứ kể mãi chuyện cũ thường là người chưa chịu đổi cách sống mới.
Ngoài kia, người ta thích những lời hứa lớn. Trong này, chỉ chấp nhận những việc nhỏ làm hoài không bỏ. Không ai vỗ tay. Không ai ghi công. Nhưng nếu làm đủ lâu, chính đời sống sẽ xác nhận.
Chuộc lỗi không làm cho chuyện cũ biến mất. Nó làm cho con người hiện tại không còn giống người quá khứ đã gây ra chuyện đó nữa. Và khi hai con người không còn giống nhau thì nghiệp cũng không còn bám trụ.

Nhận xét
Đăng nhận xét