Buổi chiều hôm đó, khi cửa thùng xe van mở ra, Pé Ngộ đã muốn quay đi ngay lập tức. Người bước vào không mang vẻ gì đặc biệt. Quần áo chỉnh tề. Giọng nói nhỏ. Ánh mắt biết điều. Nhưng quanh người đó là một lớp khí lạnh rất quen. Pé Ngộ nhận ra ngay. Không phải bằng lý trí mà bằng ký ức của một quỷ nhi đã từng bị đối xử như một món đồ. Người này trước đây từng nuôi, từng sai khiến, từng bỏ mặc những vong linh nhỏ khi hết cần đến. Không nhớ tên. Không nhớ mặt. Pé Ngộ đứng im trên nóc tủ gỗ, nhìn xuống. Phản ứng đầu tiên không phải từ bi mà là khó chịu. Người đó đến xin giúp. Giọng run. Nói mình gặp chuyện không yên. Ngủ không được. Tâm bất ổn. Muốn sám hối. Nếu là những lần trước, Pé Ngộ chỉ quan sát. Ghi nhận. Không dính mắc. Nhưng lần này, cảm giác trong thần thức không đứng yên. Ký ức cũ trồi lên. Tu hành không xóa sạch tầng sâu phản xạ. Nó chỉ làm cho mình thấy rõ phản xạ đó đang xảy ra. Pé Ngộ nhận ra một điều không dễ chịu: mình không muốn người này được giúp. Không phải ghét ...
Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ nhận ra một kiểu người xuất hiện rất đều: họ không phủ nhận sai, cũng không trốn tránh. Họ hiểu rất rõ mình sai ở đâu. Họ nói được nguyên nhân, hậu quả, cách sửa. Họ gật đầu liên tục khi nghe nhắc đến trách nhiệm. Nhưng đời sống của họ không đổi. Họ không chống lại điều đúng. Họ chỉ không làm gì. Có người biết mình gian dối trong công việc, ký sai giấy tờ, che giấu số liệu để giữ lợi ích riêng. Biết rõ. Nhận rõ. Nhưng mỗi lần bị nhắc đến lại nói: “Để từ từ sửa.” Từ từ kéo dài qua nhiều lần lặp lại. Mỗi lần lặp lại làm hậu quả nặng thêm một chút. Thanh Quang Hiền Ngộ từng nghĩ biết sai là đã bước được nửa đường. Sau đó mới thấy: biết sai mà không động tay vào sửa thì chỉ là một hình thức trì hoãn có vẻ đạo đức. Cha Lai gọi đó là “gia hạn hậu quả”. Ông nói: khi đã thấy rõ một cái hố mà vẫn bước lại con đường cũ, thì không thể gọi là vô tình nữa. Đó là đồng ý trả giá, chỉ là trả sau. Mà trả sau thường đắt hơn trả ngay. Có người xin thêm thời gian để c...