Sau một thời gian, mọi thứ dần ổn định trở lại. Không phải kiểu ổn định êm ả, mà là ổn định theo cách ít va chạm hơn. Trong nhà, không còn nhiều cãi vã. Nhưng cũng không còn nhiều chuyện để nói. Mỗi người tự xoay xở phần của mình. Người vợ ít giải thích hơn. Không phải vì không muốn, mà vì giải thích cũng chẳng thay đổi được gì. Người chồng ít hỏi hơn. Không phải vì không quan tâm, mà vì hỏi nhiều cũng mệt. Con cái thì quen với việc tự lo. Tự ăn, tự học, tự buồn, tự vui. Không ai bỏ rơi ai. Chỉ là mỗi người dần đứng xa nhau hơn một chút. Gia đình vận hành trơn tru. Mọi thứ đúng giờ, đúng việc. Nhưng trong sự trơn tru đó, có một cảm giác lạnh rất nhẹ, đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó là trưởng thành. Không ai còn muốn đào sâu cảm xúc. Không ai còn muốn làm lớn chuyện. Có gì không ổn thì thôi, bỏ qua cho xong. Quan tâm nhiều làm gì cho mệt. Nghĩ nhiều chỉ thêm phiền. Cách sống này không gây đau ngay. Ngược lại, nó giúp người ta dễ thở hơn trong ngắn hạn. Ít thất vọng h...
Kumanthong — Im lặng cho xong chuyện Sau chuyện đó, cuộc sống vẫn tiếp tục. Không có biến cố lớn. Không ai gặp tai nạn. Không ai đổ bệnh nặng. Mọi thứ nhìn bề ngoài vẫn bình thường. Chỉ là… không còn êm như trước. Người vợ hay mệt. Mệt không rõ lý do. Có những buổi sáng thức dậy đã thấy nặng người, dù tối hôm trước ngủ đủ. Người chồng thì dễ cáu. Cáu với những chuyện rất nhỏ. Một câu nói của con cũng đủ làm anh ta nổi nóng. Trong nhà, tiếng cãi vã không nhiều, nhưng không khí lúc nào cũng căng. Con cái bắt đầu khó dạy hơn. Không phải hư hỏng, chỉ là không còn ngoan như trước. Nói không nghe ngay. Hay cãi. Hay hỏi những câu mà người lớn không muốn trả lời. Gia đình bắt đầu rơi vào trạng thái lạ lùng: không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng chẳng ai thấy dễ chịu. Họ tìm lý do rất nhanh. Công việc áp lực. Tiền bạc không dư. Tuổi tác đến rồi. Con nít lớn thì phải vậy. Ai cũng có một lời giải thích hợp lý cho phần của mình. Và tuyệt nhiên, không ai nhắc tới quyết định năm đó. Không phải vì h...