Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ thấy một chuyện lặp lại nhiều hơn mọi lời cầu xin: người lớn dạy rất hay, nhưng sống rất khác. Ai cũng có thể sổ nho nhưng không phải ai cũng có một nếp sống đúng. Có người dắt con đến, miệng nói muốn con hiền, cai điện thoại, sống biết điều... Nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã chửi rủa, gian dối, và quen tay lật lọng những chuyện nhỏ. Họ không xem đó là vấn đề. Vì theo họ, trẻ con chưa hiểu gì. Pé Ngộ nhìn thấy điều ngược lại. Trẻ con hiểu bằng cách khác. Không cần định nghĩa. Không cần lý luận. Nó chỉ nhìn & rồi sao chép lại. Cha Lai nói: một đứa trẻ không trở thành bản sao của lời dạy. Nó trở thành bản sao của nhịp sống quanh nó. Người lớn có thể giấu lỗi với hàng xóm, với xã hội, với giấy tờ. Nhưng không giấu được với đứa nhỏ sống chung. Có người hỏi sao con mình bướng. Cha Lai không trả lời về đứa nhỏ. Ông hỏi lại: trong nhà có ai giữ lời hứa không? Có ai nói xin lỗi khi làm sai không? Có ai làm xong việc theo cách tự hoàn thành trách nhiệm kh...
Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, không ai được dạy cách trở thành người tốt trong một đêm. Cha Lai nói thẳng: thứ gì tạo ra bằng một quyết định bốc đồng thì cũng sụp đổ bằng một quyết định khác. Chỉ có thứ được xây bằng thói quen mới đứng lâu. Pé Ngộ quan sát con người đến rồi đi rất nhiều. Người xin giải nghiệp, người xin bình an, người xin xóa quá khứ. Họ thường mang theo một mong muốn giống nhau: được tốt nhanh. Càng nhanh càng tốt. Như thể sai lầm là một vết bẩn có thể rửa bằng một nghi thức đúng. Nhưng nơi này không vận hành như vậy. Cha Lai hiếm khi nói về xóa nghiệp. Ông nói về đổi nếp. Ông không hỏi người ta đã làm sai chuyện gì. Ông hỏi từ ngày mai họ định sống khác đi ở điểm nào. Câu hỏi nghe nhỏ, nhưng trả lời rất khó. Vì nó buộc người ta rời khỏi cảm xúc và bước vào hành động. Có người xin cúng lớn để “trả”. Cha Lai chỉ cho thắp một nén nhang. Ông bảo: nếu còn nợ, thì trả bằng cách đối xử tử tế với người còn đang thở. Đừng dùng tiền nói lời sám hối thay cho việc sửa cách sống...