Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, không ai được dạy cách trở thành người tốt trong một đêm. Cha Lai nói thẳng: thứ gì tạo ra bằng một quyết định bốc đồng thì cũng sụp đổ bằng một quyết định khác. Chỉ có thứ được xây bằng thói quen mới đứng lâu. Pé Ngộ quan sát con người đến rồi đi rất nhiều. Người xin giải nghiệp, người xin bình an, người xin xóa quá khứ. Họ thường mang theo một mong muốn giống nhau: được tốt nhanh. Càng nhanh càng tốt. Như thể sai lầm là một vết bẩn có thể rửa bằng một nghi thức đúng. Nhưng nơi này không vận hành như vậy. Cha Lai hiếm khi nói về xóa nghiệp. Ông nói về đổi nếp. Ông không hỏi người ta đã làm sai chuyện gì. Ông hỏi từ ngày mai họ định sống khác đi ở điểm nào. Câu hỏi nghe nhỏ, nhưng trả lời rất khó. Vì nó buộc người ta rời khỏi cảm xúc và bước vào hành động. Có người xin cúng lớn để “trả”. Cha Lai chỉ cho thắp một nén nhang. Ông bảo: nếu còn nợ, thì trả bằng cách đối xử tử tế với người còn đang thở. Đừng dùng tiền nói lời sám hối thay cho việc sửa cách sống...
Buổi chiều hôm đó, chiếc xe tải van cũ đậu nép mình sau bãi đất trống. Cha Lai đang sửa lại cái bếp gas mini bị nghẹt lửa. Pé Ngộ ngồi trên nóc thùng xe, đung đưa hai chân, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía trước. Nó thích nhìn con người lúc họ không biết mình đang bị nhìn. Khi đó, họ thật nhất. Một người đàn ông dắt theo một bé trai đứng trước tiệm tạp hóa. Thằng bé ôm khư khư hộp bánh, mắt sáng rực. Người cha hỏi giá xong thì khựng lại. Ông móc ví đếm tiền. Thiếu. Ông nói nhỏ: “Để bữa khác mua.” Thằng bé không khóc. Chỉ ôm hộp bánh chặt hơn. Chủ tiệm quay đi nghe điện thoại. Hộp bánh vẫn nằm trong tay đứa nhỏ. Chỉ cần bước ra ngoài là xong. Không ai giữ. Không ai cản. Một sai phạm nhỏ đến mức gần như vô hình. Người cha nhìn con. Ánh mắt đó Pé Ngộ thấy rất rõ, thứ ánh mắt của người đang đứng giữa hai lằn ranh: mất mặt trước con, hoặc sai một lần cho xong. Ông chậm rãi lấy hộp bánh khỏi tay đứa bé, đặt lại lên kệ. Không nói gì thêm. Dắt con đi. Thằng bé hỏi: “Mình nghèo hả ba?” Ông đáp:...