Đêm đó không ai gọi mà nó vẫn xuất hiện. Cửa xe không mở. Không một tiếng động. Chỉ có cái khăn phép treo trước cửa học viện rung lên rất khẽ. Pé Ngộ la lên: “Ra đi.” Một bóng nhỏ bước ra, tay đút túi, mắt cười như không có chuyện gì. “Ở đây buồn quá.” Nó nói. “Cho tôi đi dạo chút.” Cha Lai không ngẩng đầu. “Khăn còn. Con còn trong nhà.” “Ông già à, ông nghĩ cái khăn đó giữ tôi được bao lâu?” “Đủ lâu để con học xong chữ ‘đủ’.” Nó cười. “Tu để làm gì? Người ta đến đây cầu lợi. Ông cũng cho họ. Tôi cho họ còn nhanh hơn. Tôi sai ở đâu?” Pé Ngộ nhìn nó. Không khí trong phòng đặc lại. “Ở đây không phải nơi làm dịch vụ.” “Thế là nơi làm gì?” Pé Nổi hỏi. “Dạy họ chấp nhận thua?” Im lặng. Pé Nổi nghiêng đầu. “Tôi giúp một bà bán cá lời gấp đôi. Tôi giúp một ông chủ thắng kiện. Tôi giúp một đứa trẻ đòi lại tiền bị lừa. Không ai chết. Không ai bệnh. Chỉ là tôi đẩy nhanh kết quả.” Nó nhìn thẳng Pé Ngộ. “Còn mày? Mày cho họ cái gì? 15 phút phơi nắng?” Cha Lai đặt chén trà xuống. “Con giúp họ đạt đ...
Buổi chiều hôm đó, khi cửa thùng xe van mở ra, Pé Ngộ đã muốn quay đi ngay lập tức. Người bước vào không mang vẻ gì đặc biệt. Quần áo chỉnh tề. Giọng nói nhỏ. Ánh mắt biết điều. Nhưng quanh người đó là một lớp khí lạnh rất quen. Pé Ngộ nhận ra ngay. Không phải bằng lý trí mà bằng ký ức của một quỷ nhi đã từng bị đối xử như một món đồ. Người này trước đây từng nuôi, từng sai khiến, từng bỏ mặc những vong linh nhỏ khi hết cần đến. Không nhớ tên. Không nhớ mặt. Pé Ngộ đứng im trên nóc tủ gỗ, nhìn xuống. Phản ứng đầu tiên không phải từ bi mà là khó chịu. Người đó đến xin giúp. Giọng run. Nói mình gặp chuyện không yên. Ngủ không được. Tâm bất ổn. Muốn sám hối. Nếu là những lần trước, Pé Ngộ chỉ quan sát. Ghi nhận. Không dính mắc. Nhưng lần này, cảm giác trong thần thức không đứng yên. Ký ức cũ trồi lên. Tu hành không xóa sạch tầng sâu phản xạ. Nó chỉ làm cho mình thấy rõ phản xạ đó đang xảy ra. Pé Ngộ nhận ra một điều không dễ chịu: mình không muốn người này được giúp. Không phải ghét ...