Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Kumanthong - Pé Ngộ Chưa Từng Thật Hiền

 Buổi chiều hôm đó, khi cửa thùng xe van mở ra, Pé Ngộ đã muốn quay đi ngay lập tức. Người bước vào không mang vẻ gì đặc biệt. Quần áo chỉnh tề. Giọng nói nhỏ. Ánh mắt biết điều. Nhưng quanh người đó là một lớp khí lạnh rất quen. Pé Ngộ nhận ra ngay. Không phải bằng lý trí mà bằng ký ức của một quỷ nhi đã từng bị đối xử như một món đồ. Người này trước đây từng nuôi, từng sai khiến, từng bỏ mặc những vong linh nhỏ khi hết cần đến. Không nhớ tên. Không nhớ mặt. Pé Ngộ đứng im trên nóc tủ gỗ, nhìn xuống. Phản ứng đầu tiên không phải từ bi mà là khó chịu. Người đó đến xin giúp. Giọng run. Nói mình gặp chuyện không yên. Ngủ không được. Tâm bất ổn. Muốn sám hối. Nếu là những lần trước, Pé Ngộ chỉ quan sát. Ghi nhận. Không dính mắc. Nhưng lần này, cảm giác trong thần thức không đứng yên. Ký ức cũ trồi lên. Tu hành không xóa sạch tầng sâu phản xạ. Nó chỉ làm cho mình thấy rõ phản xạ đó đang xảy ra. Pé Ngộ nhận ra một điều không dễ chịu: mình không muốn người này được giúp. Không phải ghét ...
Các bài đăng gần đây

Kumanthong – Gia Hạn Thời Gian Lãnh Hậu Quả

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ nhận ra một kiểu người xuất hiện rất đều: họ không phủ nhận sai, cũng không trốn tránh. Họ hiểu rất rõ mình sai ở đâu. Họ nói được nguyên nhân, hậu quả, cách sửa. Họ gật đầu liên tục khi nghe nhắc đến trách nhiệm. Nhưng đời sống của họ không đổi. Họ không chống lại điều đúng. Họ chỉ không làm gì. Có người biết mình gian dối trong công việc, ký sai giấy tờ, che giấu số liệu để giữ lợi ích riêng. Biết rõ. Nhận rõ. Nhưng mỗi lần bị nhắc đến lại nói: “Để từ từ sửa.” Từ từ kéo dài qua nhiều lần lặp lại. Mỗi lần lặp lại làm hậu quả nặng thêm một chút. Thanh Quang Hiền Ngộ từng nghĩ biết sai là đã bước được nửa đường. Sau đó mới thấy: biết sai mà không động tay vào sửa thì chỉ là một hình thức trì hoãn có vẻ đạo đức. Cha Lai gọi đó là “gia hạn hậu quả”. Ông nói: khi đã thấy rõ một cái hố mà vẫn bước lại con đường cũ, thì không thể gọi là vô tình nữa. Đó là đồng ý trả giá, chỉ là trả sau. Mà trả sau thường đắt hơn trả ngay. Có người xin thêm thời gian để c...

Kumanthong – Lời Dạy Không Hiệu Lực

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ thấy một chuyện lặp lại nhiều hơn mọi lời cầu xin: người lớn dạy rất hay, nhưng sống rất khác. Ai cũng có thể sổ nho nhưng không phải ai cũng có một nếp sống đúng. Có người dắt con đến, miệng nói muốn con hiền, cai điện thoại, sống biết điều... Nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã chửi rủa, gian dối, và quen tay lật lọng những chuyện nhỏ. Họ không xem đó là vấn đề. Vì theo họ, trẻ con chưa hiểu gì. Pé Ngộ nhìn thấy điều ngược lại. Trẻ con hiểu bằng cách khác. Không cần định nghĩa. Không cần lý luận. Nó chỉ nhìn & rồi sao chép lại. Cha Lai nói: một đứa trẻ không trở thành bản sao của lời dạy. Nó trở thành bản sao của nhịp sống quanh nó. Người lớn có thể giấu lỗi với hàng xóm, với xã hội, với giấy tờ. Nhưng không giấu được với đứa nhỏ sống chung. Có người hỏi sao con mình bướng. Cha Lai không trả lời về đứa nhỏ. Ông hỏi lại: trong nhà có ai giữ lời hứa không? Có ai nói xin lỗi khi làm sai không? Có ai làm xong việc theo cách tự hoàn thành trách nhiệm kh...

Kumanthong – Nghi Thức Không Sửa Được Thói Quen

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, không ai được dạy cách trở thành người tốt trong một đêm. Cha Lai nói thẳng: thứ gì tạo ra bằng một quyết định bốc đồng thì cũng sụp đổ bằng một quyết định khác. Chỉ có thứ được xây bằng thói quen mới đứng lâu. Pé Ngộ quan sát con người đến rồi đi rất nhiều. Người xin giải nghiệp, người xin bình an, người xin xóa quá khứ. Họ thường mang theo một mong muốn giống nhau: được tốt nhanh. Càng nhanh càng tốt. Như thể sai lầm là một vết bẩn có thể rửa bằng một nghi thức đúng. Nhưng nơi này không vận hành như vậy. Cha Lai hiếm khi nói về xóa nghiệp. Ông nói về đổi nếp. Ông không hỏi người ta đã làm sai chuyện gì. Ông hỏi từ ngày mai họ định sống khác đi ở điểm nào. Câu hỏi nghe nhỏ, nhưng trả lời rất khó. Vì nó buộc người ta rời khỏi cảm xúc và bước vào hành động. Có người xin cúng lớn để “trả”. Cha Lai chỉ cho thắp một nén nhang. Ông bảo: nếu còn nợ, thì trả bằng cách đối xử tử tế với người còn đang thở. Đừng dùng tiền nói lời sám hối thay cho việc sửa cách sống...

Kumanthong - Một cái sai không xảy ra

 Buổi chiều hôm đó, chiếc xe tải van cũ đậu nép mình sau bãi đất trống. Cha Lai đang sửa lại cái bếp gas mini bị nghẹt lửa. Pé Ngộ ngồi trên nóc thùng xe, đung đưa hai chân, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía trước. Nó thích nhìn con người lúc họ không biết mình đang bị nhìn. Khi đó, họ thật nhất. Một người đàn ông dắt theo một bé trai đứng trước tiệm tạp hóa. Thằng bé ôm khư khư hộp bánh, mắt sáng rực. Người cha hỏi giá xong thì khựng lại. Ông móc ví đếm tiền. Thiếu. Ông nói nhỏ: “Để bữa khác mua.” Thằng bé không khóc. Chỉ ôm hộp bánh chặt hơn. Chủ tiệm quay đi nghe điện thoại. Hộp bánh vẫn nằm trong tay đứa nhỏ. Chỉ cần bước ra ngoài là xong. Không ai giữ. Không ai cản. Một sai phạm nhỏ đến mức gần như vô hình. Người cha nhìn con. Ánh mắt đó Pé Ngộ thấy rất rõ, thứ ánh mắt của người đang đứng giữa hai lằn ranh: mất mặt trước con, hoặc sai một lần cho xong. Ông chậm rãi lấy hộp bánh khỏi tay đứa bé, đặt lại lên kệ. Không nói gì thêm. Dắt con đi. Thằng bé hỏi: “Mình nghèo hả ba?” Ông đáp:...

Kumanthong - Một cái bóng có hộ khẩu

 Sau một thời gian ở trong thùng xe van cũ, Pé Ngộ bắt đầu hiểu rằng không chỉ những linh nhi vô danh mới mang cảm giác lạc chỗ. Ngoài kia, rất nhiều người đang sống giữa phố xá đông đúc mà vẫn mang trạng thái tương tự: tồn tại nhưng không thật sự có chỗ đứng. Cha Lai thường dừng xe ở những bãi đất trống, những con hẻm nhỏ, những khu dân cư vừa đủ đông để không ai chú ý đến một chiếc van cũ kỹ. Mỗi lần như vậy, Pé Ngộ nhìn ra ngoài. Nó không nhìn để phán xét. Nó chỉ so sánh. Có những người đi làm mỗi ngày, đúng giờ, đủ trách nhiệm, nhưng khi trở về nhà, không ai hỏi họ hôm nay thế nào. Có những người phụ nữ lo toan từ sáng đến tối, nhưng trong các cuộc trò chuyện gia đình, tiếng nói của họ chỉ được nghe cho có. Có những đứa trẻ học rất giỏi, rất ngoan, nhưng chỉ cần chúng không đạt kỳ vọng, sự tồn tại của chúng lập tức bị đặt dấu hỏi. Pé Ngộ nhận ra một điều quen thuộc: cảm giác bị giản lược. Khi con người không còn được nhìn như một tổng thể, mà chỉ được đo bằng công dụng. Đi làm ...

Kumanthong - Được đặt xuống nhưng không bị bỏ lại

 Cô Nhi Viện Kumanthong không nằm ở một nơi cố định. Nó là một thùng xe tải van cũ, sơn đã bong, mùi sắt gỉ và bụi đường ngấm vào từng kẽ ván. Với người ngoài, đó chỉ là một chiếc xe bỏ đi. Với những sinh linh từng được gom nhặt về đây, đó là nơi đầu tiên họ được ở lại mà không bị hỏi vì sao tồn tại. Thanh Quang Hiền Ngộ ngồi ở góc quen thuộc trong thùng xe. Pé Ngộ đã quen với không gian này, quen với nhịp rung nhẹ mỗi khi xe lăn bánh, quen với sự im lặng không mang tính xua đuổi. Ở đây, không ai bắt nó phải trở thành thứ gì. Cũng không ai yêu cầu nó chứng minh giá trị của mình. Cha Lai vẫn giữ thói quen cũ. Mỗi lần mở cửa thùng xe, ông đều nhìn một lượt, không đếm, không gọi tên. Ông biết rõ ai đang ở đó, nhưng không bao giờ biến sự hiện diện ấy thành áp lực. Với ông, việc nhìn thấy đã là đủ. Pé Ngộ quan sát những linh nhi khác. Có đứa còn rất mờ, như chưa quen với việc được tồn tại công khai. Có đứa mang theo sự sợ hãi cũ, phản xạ co rút mỗi khi có tiếng động lớn. Cũng có những đ...