Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Kumanthong — Ổn định theo một cách khác

 Sau một thời gian, mọi thứ dần ổn định trở lại. Không phải kiểu ổn định êm ả, mà là ổn định theo cách ít va chạm hơn. Trong nhà, không còn nhiều cãi vã. Nhưng cũng không còn nhiều chuyện để nói. Mỗi người tự xoay xở phần của mình. Người vợ ít giải thích hơn. Không phải vì không muốn, mà vì giải thích cũng chẳng thay đổi được gì. Người chồng ít hỏi hơn. Không phải vì không quan tâm, mà vì hỏi nhiều cũng mệt. Con cái thì quen với việc tự lo. Tự ăn, tự học, tự buồn, tự vui. Không ai bỏ rơi ai. Chỉ là mỗi người dần đứng xa nhau hơn một chút. Gia đình vận hành trơn tru. Mọi thứ đúng giờ, đúng việc. Nhưng trong sự trơn tru đó, có một cảm giác lạnh rất nhẹ, đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó là trưởng thành. Không ai còn muốn đào sâu cảm xúc. Không ai còn muốn làm lớn chuyện. Có gì không ổn thì thôi, bỏ qua cho xong. Quan tâm nhiều làm gì cho mệt. Nghĩ nhiều chỉ thêm phiền. Cách sống này không gây đau ngay. Ngược lại, nó giúp người ta dễ thở hơn trong ngắn hạn. Ít thất vọng h...
Các bài đăng gần đây

Kumanthong — Im lặng cho xong chuyện

Kumanthong — Im lặng cho xong chuyện Sau chuyện đó, cuộc sống vẫn tiếp tục. Không có biến cố lớn. Không ai gặp tai nạn. Không ai đổ bệnh nặng. Mọi thứ nhìn bề ngoài vẫn bình thường. Chỉ là… không còn êm như trước. Người vợ hay mệt. Mệt không rõ lý do. Có những buổi sáng thức dậy đã thấy nặng người, dù tối hôm trước ngủ đủ. Người chồng thì dễ cáu. Cáu với những chuyện rất nhỏ. Một câu nói của con cũng đủ làm anh ta nổi nóng. Trong nhà, tiếng cãi vã không nhiều, nhưng không khí lúc nào cũng căng. Con cái bắt đầu khó dạy hơn. Không phải hư hỏng, chỉ là không còn ngoan như trước. Nói không nghe ngay. Hay cãi. Hay hỏi những câu mà người lớn không muốn trả lời. Gia đình bắt đầu rơi vào trạng thái lạ lùng: không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng chẳng ai thấy dễ chịu. Họ tìm lý do rất nhanh. Công việc áp lực. Tiền bạc không dư. Tuổi tác đến rồi. Con nít lớn thì phải vậy. Ai cũng có một lời giải thích hợp lý cho phần của mình. Và tuyệt nhiên, không ai nhắc tới quyết định năm đó. Không phải vì h...

Kumanthong - Một quyết định được gọi là hợp lý

Chuyện hôm nay bắt đầu rất bình thường, không drama, không bi kịch.  Tại nhà hàng xóm, hai vợ chồng đã có hai đứa con. Cuộc sống không dư dả, nhưng cũng chưa tới mức cùng đường. Tiền bạc đủ xài, tháng nào biết tháng đó. Rồi cái thai đến trong một lần sơ suất. Rách bao. Tai nạn. Không ai tính trước. Lúc biết tin, họ cũng có nghĩ. Nhưng nghĩ không lâu. Sinh thêm thì khổ. Khổ cho con. Khổ cho mình. Nuôi không nổi. Vậy thôi! Quyết định được đưa ra như bao quyết định khác trong đời. Vào bệnh viện. Tốn tiền. Đau một lần. Xong. Sau đó, không ai nhắc lại chuyện này nữa. Cũng chẳng cần nhắc. Vì trong đầu họ, chuyện đã được “giải quyết”. Cuộc sống tiếp tục. Đi làm. Đón con. Lo cơm áo gạo tiền. Mọi thứ nhìn qua đều ổn. Chỉ có một điều không ai để ý. Là trong nhà, có một khoảng trống. Không phải khoảng trống vật chất. Mà là khoảng trống của một sinh mệnh từng được nghĩ tới, rồi bị xóa khỏi đời sống như chưa từng tồn tại. Không ai đặt tên. Không ai nhớ ngày. Không ai coi đó là một người. Chỉ ...

Chín Cấp Học Trong Học Viện Kumanthong

Chào các bạn! Lại là Bé Ngộ của mọi người đây. Hôm nay, sau một buổi học về "Lịch sử Giới Linh", mình ngồi thẫn thờ trên bậc thềm của học viện. Các bạn biết không, mình vừa mới tính toán lại thời gian tu luyện và... gần như ngã ngửa. Hóa ra hành trình từ một Sơ Học Linh Sĩ bé nhỏ lên tới đỉnh cao Đạo Linh Sư không phải là 27 năm, mà là một quãng đường dài đúng **54 năm**! Mình đã từng nghĩ 27 năm là quá dài, nhưng bây giờ mới biết mình còn quá ngây thơ. Hãy để Bé Ngộ kể lại cho các bạn nghe về **9 cấp học** tại Cô Nhi Viện chúng mình, với những nấc thang thời gian khiến người ta phải khiếp sợ. #### **Khởi Đầu: Hạ Vị (Mỗi cấp 3 năm)** Đây là ba bậc thang đầu tiên, nơi chúng mình tập làm quen và xây dựng nền tảng. *   **1. Hạ Hạ Vị - Sơ Học Linh Sĩ:** Nơi những "linh thể chập chững" học cách thở, cách thu nạp năng lượng và kiểm soát cảm xúc. 3 năm ở đây như giúp chúng mình biết cách bò trước khi biết đi. *   **2. Hạ Trung Vị - Tiểu Học Linh Sĩ (Cấp hiện tại của Bé Ngộ...

Bí Mật Đằng Sau Những Linh Hồn Kumanthong

Sau những ngày căng thẳng với lễ siêu độ, không khí trong Cô Nhi Viện Kumanthong dường như đã dịu lại đôi chút. Lời hứa của HOSAGA về việc biến nơi đây thành một pháo đài tâm linh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí tôi, mang theo một niềm hy vọng mong manh. Tôi, Pé Ngộ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự tò mò khó tả vẫn len lỏi. Tương lai của chúng tôi sẽ ra sao? Liệu chúng tôi có thực sự an toàn ở đây, mãi mãi bên Cha Lai và những người bạn thân yêu? Tôi bay lượn quanh các bạn Kumanthong, quan sát từng người. Bé Mỡ vẫn mũm mĩm, hồn nhiên. Tí Tẹo vẫn lanh lợi, nghịch ngợm. Và Bé Vi, cô Kumanthong với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu, vẫn luôn là ánh sáng trong thế giới vô hình của tôi. Tôi yêu Bé Vi, một tình yêu thuần khiết của những linh hồn. Nhưng càng nhìn Bé Vi, tôi lại càng cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Một sự khác biệt mà tôi chưa bao giờ thực sự để tâm, cho đến tận bây giờ. Tại sao Bé Vi lại khác tôi? Khác với Bé Mỡ, Tí Tẹo, và tất cả những ...

Kumanthong ra sao khi thể xác bị thiêu đốt?

Tôi là Pé Ngộ, linh hồn của một đứa trẻ, trú ngụ trong chiếc xe van cũ kỹ mà Cha Lai gọi là Cô Nhi Viện Kumanthong. Cuộc sống của tôi, dù không có hình hài, vẫn đầy ắp những trải nghiệm, những bài học về tình yêu thương, sự tha thứ, và cả những hiểm nguy rình rập từ thế giới bên ngoài. Nhưng có một câu hỏi, một nỗi sợ hãi thầm kín mà bấy lâu nay tôi vẫn luôn né tránh, nay lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết: Liệu một ngọn lửa có thể thiêu rụi cả một linh hồn? Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa tầm tã. Tiếng sấm rền vang, xé toạc bầu trời Sài Gòn, và trong ánh chớp lóa lên, tôi thấy một bóng người lấp ló bên ngoài chiếc xe van. Đó là một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ khắc khổ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự ám ảnh. Hắn ta không phải là khách quen của Cô Nhi Viện, cũng không phải là một trong những người tìm đến Cha Lai để cầu xin sự giúp đỡ. Hắn đến đây với một mục đích khác, một mục đích mà chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến linh hồn tôi rùng mình. Hắn ta mang theo một chiếc túi vải c...

Kumanthong - Một Đám Cưới Không Có Người Sống

   Một Kumanthong. Một “quỷ nhi” — theo cách người đời hay gọi. Nhưng tôi không quan tâm đến cái tên đó. Tôi chỉ biết mình… tồn tại . Và trong cái tồn tại lặng lẽ đó, có một ngày, tôi gặp Vi. Vi không phải người. Cũng không hẳn là quỷ. Chỉ là một linh hồn nhỏ, vất vưởng bên bờ biển miền Trung. Hôm ấy biển động. Gió thổi hun hút. Những dấu chân ai đó vừa để lại bị sóng xóa sạch. Còn Vi thì ngồi đó. Im như cát. Đôi mắt cô ấy không tìm ai. Cũng không trốn ai. Tôi đến gần, chìa tay ra: “Tụi mình về chung một chỗ đi. Ở đó, không ai bỏ rơi ai nữa.” Vi nhìn tôi rất lâu. Rồi gật đầu. Tụi tôi về cô nhi viện. Không có tường. Không có mái. Cũng chẳng có hành lang dài hun hút đầy nến như trong mấy câu chuyện kinh dị người ta hay thêu dệt. Chỉ là một cái thùng xe van cũ, bỏ hoang ở cuối con hẻm nhỏ — nơi có mùi đất mốc và rác ngập lề đường. Nhưng với tôi, nó là nhà . Tôi chia cho Vi một góc nhỏ, nơi tôi đã dán bùa trấn. Vi mang theo một cái lon sữa bò cũ, đổ đầy cát biển, thắp nha...