Buổi chiều hôm đó, khi cửa thùng xe van mở ra, Pé Ngộ đã muốn quay đi ngay lập tức.
Người bước vào không mang vẻ gì đặc biệt. Quần áo chỉnh tề. Giọng nói nhỏ. Ánh mắt biết điều. Nhưng quanh người đó là một lớp khí lạnh rất quen. Pé Ngộ nhận ra ngay. Không phải bằng lý trí mà bằng ký ức của một quỷ nhi đã từng bị đối xử như một món đồ.
Người này trước đây từng nuôi, từng sai khiến, từng bỏ mặc những vong linh nhỏ khi hết cần đến. Không nhớ tên. Không nhớ mặt.
Pé Ngộ đứng im trên nóc tủ gỗ, nhìn xuống. Phản ứng đầu tiên không phải từ bi mà là khó chịu.
Người đó đến xin giúp. Giọng run. Nói mình gặp chuyện không yên. Ngủ không được. Tâm bất ổn. Muốn sám hối.
Nếu là những lần trước, Pé Ngộ chỉ quan sát. Ghi nhận. Không dính mắc. Nhưng lần này, cảm giác trong thần thức không đứng yên. Ký ức cũ trồi lên. Tu hành không xóa sạch tầng sâu phản xạ. Nó chỉ làm cho mình thấy rõ phản xạ đó đang xảy ra.
Pé Ngộ nhận ra một điều không dễ chịu: mình không muốn người này được giúp. Không phải ghét bằng lời. Ghét bằng sự quay mặt đi.
Cha Lai pha trà như mọi khi. Không hỏi quá khứ. Không tra lỗi. Không tỏ vẻ thánh thiện. Chỉ nghe. Chỉ để người kia nói hết.
Pé Ngộ chờ một lời dạy lớn nhưng không có.
Chỉ khi người khách cúi đầu rất lâu, Cha Lai mới nói một câu ngắn: “Ở đây không ai được xóa chuyện cũ. Chỉ được chọn không làm tiếp.”
Không có nghi thức đặc biệt, cũng không có bùa chú, và cũng không phán xét. Người kia được dặn phơi mình trong bình minh 15 phút mỗi ngày suốt một tháng rồi quay lại tính tiếp.
Pé Ngộ vẫn còn thấy khó chịu. Không muốn lại gần. Chỉ muốn né ra một góc cho yên. Trong lòng lộn xộn như có gì đó cộm cộm không nói được. Và lần đầu tiên, Pé Ngộ hiểu theo cách rất đơn giản: tu không làm mình hiền liền. Tu chỉ giúp mình không làm theo cái bực bội bật ra đầu tiên.
Đêm đó, trong không gian hẹp của thùng xe, Pé Ngộ hỏi Cha Lai: nếu con vẫn còn phản ứng xấu thì việc tu có giả không?
Cha Lai khịt mũi, đặt mạnh ly trà xuống bàn. “Tu không phải là biến thành cỏ cây sắt đá mà không phản ứng.”
Ông nhìn thẳng, giọng ngang như đóng đinh. “Ở đây không ai bắt con phải cute. Không cần phải giả bộ hiền lành.”
Pé Ngộ ngồi rất lâu mới hiểu được: Phản ứng đầu tiên là quá khứ lên tiếng. Hành động tiếp theo mới là con người mình chọn trở thành.

Nhận xét
Đăng nhận xét