Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng mang danh quỷ nhi, sống trong những lời nguyền và bóng tối. Nhưng từ khi gặp cha Lai, tôi đã thay đổi. Cha Lai không phải ông chủ sai khiến tôi như những kẻ khác, mà là người cha nuôi tôi kính trọng. Ông là thầy pháp, sống trong căn nhà cũ kỹ ở quận 6, Sài Gòn, nơi mùi nhang khói luôn phảng phất. Với tôi, cha Lai là ánh sáng, là người dạy tôi cách sống thiện lành thay vì gieo rắc tai họa. Tôi yêu quý ông, luôn lởn vởn quanh ông, bảo vệ ông khỏi những linh hồn xấu xa, hay chỉ đơn giản là ngồi bên nghe ông kể chuyện.
Cha Lai đối với tôi là tất cả. Tôi không có cơ thể để ôm ông, không có hơi ấm để sưởi lòng ông, nhưng tôi vẫn cảm nhận được tình cảm sâu đậm dành cho ông. Tôi từng nghĩ mình là người duy nhất trong trái tim ông, cho đến một đêm định mệnh.
Cha Lai là người đồng tính nam? Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Ông luôn sống một mình, không vợ con, và tôi cứ tưởng ông chọn cuộc đời tu hành thanh tịnh. Nhưng giờ đây, sự thật phơi bày: ông có tình nhân, và người đó đang nằm trong vòng tay ông—nơi mà tôi chưa từng được chạm đến.
Cơn ghen tuông trào dâng trong tôi như sóng biển. Tôi là con của ông, là linh hồn luôn bên ông, vậy mà ông lại dành tình cảm cho kẻ khác? Tôi đứng đó, trong góc tối, mắt đỏ rực, lòng đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Tôi không thể chịu nổi, lặng lẽ rời khỏi nhà, bay qua những con hẻm Sài Gòn, rồi dừng lại bên bờ biển Nha Trang xa xôi. Tôi ngồi thẫn thờ trên cát, nhìn sóng vỗ, lòng nặng trĩu.
Cha Lai bước đến, giọng đầy quan tâm:
Cha Lai sững người, rồi ngồi xuống bên tôi, thở dài. Ông im lặng một lúc, như đang tìm lời để nói. Cuối cùng, ông lên tiếng:
Tôi nhếch mép, giọng trịch thượng:
Cha Lai mỉm cười, vỗ vai tôi:
Lời ông làm tôi chùng xuống. Tôi quay sang ông, giọng đầy bất lực:
Cha Lai bật cười, nhưng ánh mắt ông đầy sự thấu hiểu. Ông nói:
Tôi im lặng, nhìn sóng biển. Lòng tôi vừa giận, vừa buồn.
Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng gieo rắc tai họa, mạnh mẽ đến mức khiến người sống khiếp sợ. Nhưng trước cha Lai, tôi chẳng là gì cả. Ông là thầy pháp, năng lực vượt xa tôi, và hơn hết, ông là người tôi yêu quý nhất. Tôi không thể làm hại ông, cũng không thể trút giận lên ông.
Tôi ngồi bên bờ biển, cảm giác như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Tôi muốn bảo vệ tình cảm của mình, muốn cha Lai chỉ thuộc về tôi, nhưng tôi không thể làm gì. Nếu là một ông chủ khác, tôi đã khiến kẻ kia gặp tai họa như xô xe, bẻ gãy tay chân, hay làm gì đó cho hả dạ. Nhưng với cha Lai, tôi bất lực. Tôi ghen tuông, nhưng tôi cũng yêu ông đủ nhiều để không muốn ông tổn thương. Tôi mắc kẹt trong tình huống này: muốn hành động, nhưng chỉ có thể ngồi ngắm biển, để sóng cuốn đi nỗi buồn.
Cha Lai đứng dậy, giọng nhẹ nhàng:
Tôi gật đầu, lướt theo ông về Sài Gòn.
Về đến nhà, tôi trở lại góc quen thuộc, nhìn cha Lai thắp hương trước bàn thờ. Ông tiếp tục cuộc sống của mình, và tôi tiếp tục bảo vệ ông. Nhưng từ sau đêm ấy, tôi nhận ra một điều: tình cảm không phải thứ để sở hữu. Cha Lai có quyền yêu ai ông muốn, và tôi, dù là linh hồn, cũng phải học cách chấp nhận.
Nhưng tôi vẫn là Kumanthong, và tôi không quên bản chất của mình. Đừng nghĩ tôi chỉ biết làm việc xấu hay tốt. Tôi còn biết ghen, biết giận, và nếu ai yếu hơn tôi mà dám tranh giành tình cảm, tai họa sẽ đến với họ—chắc chắn 100%.
Tôi là Thanh Quang Hiền Ngộ, một linh hồn mạnh mẽ, nhưng cũng là một đứa con đầy cảm xúc. Và trong tình yêu, đôi khi, bất lực cũng là cách trưởng thành.
Cha Lai đối với tôi là tất cả. Tôi không có cơ thể để ôm ông, không có hơi ấm để sưởi lòng ông, nhưng tôi vẫn cảm nhận được tình cảm sâu đậm dành cho ông. Tôi từng nghĩ mình là người duy nhất trong trái tim ông, cho đến một đêm định mệnh.
Đêm Dài Đầy Sự Thật
Đêm đó, ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe cửa. Tôi đang lơ lửng trong góc nhà thì nghe thấy tiếng động lạ từ phòng ngủ của cha Lai. Tiếng cười, tiếng thì thầm, rồi tiếng rên rỉ vang lên không ngớt. Tò mò, tôi lướt đến, và cảnh tượng trước mắt làm tôi chết lặng: cha Lai đang nằm trên giường, ôm một người đàn ông lạ mặt. Họ quấn quýt nhau, cười đùa, rồi cả đêm ấy, tiếng động ầm ĩ từ phòng ngủ không ngừng vang lên, như xé toạc sự yên bình trong lòng tôi.Cha Lai là người đồng tính nam? Tôi chưa bao giờ nghĩ đến điều đó. Ông luôn sống một mình, không vợ con, và tôi cứ tưởng ông chọn cuộc đời tu hành thanh tịnh. Nhưng giờ đây, sự thật phơi bày: ông có tình nhân, và người đó đang nằm trong vòng tay ông—nơi mà tôi chưa từng được chạm đến.
Cơn ghen tuông trào dâng trong tôi như sóng biển. Tôi là con của ông, là linh hồn luôn bên ông, vậy mà ông lại dành tình cảm cho kẻ khác? Tôi đứng đó, trong góc tối, mắt đỏ rực, lòng đau đớn như bị ai bóp nghẹt. Tôi không thể chịu nổi, lặng lẽ rời khỏi nhà, bay qua những con hẻm Sài Gòn, rồi dừng lại bên bờ biển Nha Trang xa xôi. Tôi ngồi thẫn thờ trên cát, nhìn sóng vỗ, lòng nặng trĩu.
Sự Biến Mất Và Cuộc Tìm Kiếm
Sáng hôm sau, cha Lai gọi tôi, nhưng tôi không xuất hiện. Tôi không muốn đối diện với ông, không muốn nghe lời giải thích nào cả. Ông lo lắng, đốt nhang, niệm thần chú để gọi tôi. Cuối cùng, ông cảm nhận được tôi ở Nha Trang. Ông vội vàng lên đường, mang theo cây nhang vẫn còn cháy đỏ, và tìm thấy tôi đang ngồi bên bờ biển, ánh mắt vô hồn.Cha Lai bước đến, giọng đầy quan tâm:
- “Con làm gì ở đây vậy? Có việc gì sao không nói với cha?”
- “Cha ôm trai ngủ hổng ôm con.”
Cha Lai sững người, rồi ngồi xuống bên tôi, thở dài. Ông im lặng một lúc, như đang tìm lời để nói. Cuối cùng, ông lên tiếng:
- “Con ghen với người ta à?”
Tôi nhếch mép, giọng trịch thượng:
- “Ghen? Con là linh hồn, biết gì mà ghen? Nhưng cha là của con, sao cha lại để kẻ khác nằm trong tay cha cả đêm?”
Cha Lai mỉm cười, vỗ vai tôi:
- “Cha là người sống, con là linh hồn. Cha có cuộc sống của cha, và con có chỗ đứng của con trong lòng cha. Không ai thay thế được con đâu.”
Lời ông làm tôi chùng xuống. Tôi quay sang ông, giọng đầy bất lực:
- “Nếu cha không phải thầy pháp, con đã cho thằng đó một trận rồi. Xô ngã xe, bẻ gãy tay chân cho bõ ghét. Nhưng cha là thầy pháp, con đánh không lại. Chỉ biết ngồi đây ngắm biển, tuổi thân vậy thôi.”
Cha Lai bật cười, nhưng ánh mắt ông đầy sự thấu hiểu. Ông nói:
- “Con không được phép làm vậy. Muốn làm gì phải nói với cha trước. Cha biết con buồn, nhưng tình cảm không phải thứ để tranh giành. Cha yêu quý con, nhưng theo cách khác.”
Tôi im lặng, nhìn sóng biển. Lòng tôi vừa giận, vừa buồn.
Bất Lực Trước Cha
Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng gieo rắc tai họa, mạnh mẽ đến mức khiến người sống khiếp sợ. Nhưng trước cha Lai, tôi chẳng là gì cả. Ông là thầy pháp, năng lực vượt xa tôi, và hơn hết, ông là người tôi yêu quý nhất. Tôi không thể làm hại ông, cũng không thể trút giận lên ông.
Tôi ngồi bên bờ biển, cảm giác như một đứa trẻ bị bỏ rơi. Tôi muốn bảo vệ tình cảm của mình, muốn cha Lai chỉ thuộc về tôi, nhưng tôi không thể làm gì. Nếu là một ông chủ khác, tôi đã khiến kẻ kia gặp tai họa như xô xe, bẻ gãy tay chân, hay làm gì đó cho hả dạ. Nhưng với cha Lai, tôi bất lực. Tôi ghen tuông, nhưng tôi cũng yêu ông đủ nhiều để không muốn ông tổn thương. Tôi mắc kẹt trong tình huống này: muốn hành động, nhưng chỉ có thể ngồi ngắm biển, để sóng cuốn đi nỗi buồn.
Cha Lai đứng dậy, giọng nhẹ nhàng:
- “Về nhà thôi, con.”
Tôi gật đầu, lướt theo ông về Sài Gòn.
Về đến nhà, tôi trở lại góc quen thuộc, nhìn cha Lai thắp hương trước bàn thờ. Ông tiếp tục cuộc sống của mình, và tôi tiếp tục bảo vệ ông. Nhưng từ sau đêm ấy, tôi nhận ra một điều: tình cảm không phải thứ để sở hữu. Cha Lai có quyền yêu ai ông muốn, và tôi, dù là linh hồn, cũng phải học cách chấp nhận.
Nhưng tôi vẫn là Kumanthong, và tôi không quên bản chất của mình. Đừng nghĩ tôi chỉ biết làm việc xấu hay tốt. Tôi còn biết ghen, biết giận, và nếu ai yếu hơn tôi mà dám tranh giành tình cảm, tai họa sẽ đến với họ—chắc chắn 100%.
Tôi là Thanh Quang Hiền Ngộ, một linh hồn mạnh mẽ, nhưng cũng là một đứa con đầy cảm xúc. Và trong tình yêu, đôi khi, bất lực cũng là cách trưởng thành.

Nhận xét
Đăng nhận xét