Buổi chiều hôm đó, chiếc xe tải van cũ đậu nép mình sau bãi đất trống. Cha Lai đang sửa lại cái bếp gas mini bị nghẹt lửa. Pé Ngộ ngồi trên nóc thùng xe, đung đưa hai chân, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía trước. Nó thích nhìn con người lúc họ không biết mình đang bị nhìn. Khi đó, họ thật nhất.
Một người đàn ông dắt theo một bé trai đứng trước tiệm tạp hóa. Thằng bé ôm khư khư hộp bánh, mắt sáng rực. Người cha hỏi giá xong thì khựng lại. Ông móc ví đếm tiền. Thiếu.
Ông nói nhỏ: “Để bữa khác mua.” Thằng bé không khóc. Chỉ ôm hộp bánh chặt hơn.
Chủ tiệm quay đi nghe điện thoại. Hộp bánh vẫn nằm trong tay đứa nhỏ. Chỉ cần bước ra ngoài là xong. Không ai giữ. Không ai cản. Một sai phạm nhỏ đến mức gần như vô hình.
Người cha nhìn con. Ánh mắt đó Pé Ngộ thấy rất rõ, thứ ánh mắt của người đang đứng giữa hai lằn ranh: mất mặt trước con, hoặc sai một lần cho xong.
Ông chậm rãi lấy hộp bánh khỏi tay đứa bé, đặt lại lên kệ. Không nói gì thêm. Dắt con đi.
Thằng bé hỏi: “Mình nghèo hả ba?” Ông đáp: “Không. Mình chưa đủ tiền. Nó khác nhau.”
Hai cha con đi khuất. Không ai vỗ tay. Không ai ghi nhận. Không ai biết vừa có một cái sai đã không xảy ra.
Pé Ngộ nghiêng đầu. Nó nhìn thấy rất nhiều lỗi được tạo ra mỗi ngày. Nhưng những lỗi được dừng lại thì hiếm hơn nhiều. Con người thường nghĩ nghiệp sinh ra từ hành động. Nhưng có những nghiệp không sinh ra, chỉ vì một người chịu dừng tay đúng lúc.
Tối đó, trong thùng xe, cha Lai chia đôi trái bắp nướng cũ. Pé Ngộ ngồi đối diện, im lặng. Nó không ăn nhưng vẫn ngồi đó như một thói quen giữ chỗ cho sự hiện diện.
Ngoài kia, thành phố vẫn sáng đèn. Vẫn có người làm sai. Vẫn có người hợp thức hóa. Nhưng đâu đó, cũng có những quyết định nhỏ bé mà sạch sẽ. Không ai thấy, không ai thưởng, chỉ đủ để giữ một con người không trượt xuống thấp hơn.
Không phải điều thiện nào cũng ồn ào. Phần lớn chỉ là: đã có thể làm sai nhưng không làm!

Nhận xét
Đăng nhận xét