Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ nhận ra một kiểu người xuất hiện rất đều: họ không phủ nhận sai, cũng không trốn tránh. Họ hiểu rất rõ mình sai ở đâu. Họ nói được nguyên nhân, hậu quả, cách sửa. Họ gật đầu liên tục khi nghe nhắc đến trách nhiệm. Nhưng đời sống của họ không đổi.
Họ không chống lại điều đúng. Họ chỉ không làm gì.
Có người biết mình gian dối trong công việc, ký sai giấy tờ, che giấu số liệu để giữ lợi ích riêng. Biết rõ. Nhận rõ. Nhưng mỗi lần bị nhắc đến lại nói: “Để từ từ sửa.” Từ từ kéo dài qua nhiều lần lặp lại. Mỗi lần lặp lại làm hậu quả nặng thêm một chút.
Thanh Quang Hiền Ngộ từng nghĩ biết sai là đã bước được nửa đường. Sau đó mới thấy: biết sai mà không động tay vào sửa thì chỉ là một hình thức trì hoãn có vẻ đạo đức.
Cha Lai gọi đó là “gia hạn hậu quả”.
Ông nói: khi đã thấy rõ một cái hố mà vẫn bước lại con đường cũ, thì không thể gọi là vô tình nữa. Đó là đồng ý trả giá, chỉ là trả sau. Mà trả sau thường đắt hơn trả ngay.
Có người xin thêm thời gian để chuẩn bị thay đổi. Cha Lai không cấm. Ông chỉ hỏi: trong thời gian chuẩn bị đó, anh có ngừng gây thêm sai không? Câu hỏi làm nhiều người im lặng. Vì họ muốn đời thay đổi nhưng không muốn dừng.
Trong thùng xe van cũ, luật sửa mình rất thô: phát hiện — dừng — thay cách làm. Không thảo luận dài. Không phân tích sâu. Không nuôi cảm xúc hối hận quá lâu. Hối hận mà không đổi hành vi thì chỉ là tự xoa dịu.
Thanh Quang Hiền Ngộ quan sát thấy một điều rõ ràng: người thật sự bắt đầu sửa sai thường làm ngay. Họ không đợi đủ động lực. Không đợi hoàn cảnh đẹp. Không đợi cảm xúc sẵn sàng. Họ đổi một việc nhỏ trước.
Ngược lại, người trì hoãn thường nói về tương lai. Họ chỉ hi vọng ngày mai trời lại sáng.
Cha Lai nói một câu ngắn: ngày mai là nơi người ta cất những việc họ không định làm hôm nay.
Sai phạm không làm một người sụp đổ ngay. Lỗi sai được nuôi bằng trì hoãn mới đẩy mọi thứ đến mức không còn cứu vãn. Không sửa ngay bây giờ nghĩa là bạn đã chọn giữ nguyên hậu quả.

Nhận xét
Đăng nhận xét