Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong – Gia Hạn Thời Gian Lãnh Hậu Quả

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ nhận ra một kiểu người xuất hiện rất đều: họ không phủ nhận sai, cũng không trốn tránh. Họ hiểu rất rõ mình sai ở đâu. Họ nói được nguyên nhân, hậu quả, cách sửa. Họ gật đầu liên tục khi nghe nhắc đến trách nhiệm. Nhưng đời sống của họ không đổi.


Họ không chống lại điều đúng. Họ chỉ không làm gì.


Có người biết mình gian dối trong công việc, ký sai giấy tờ, che giấu số liệu để giữ lợi ích riêng. Biết rõ. Nhận rõ. Nhưng mỗi lần bị nhắc đến lại nói: “Để từ từ sửa.” Từ từ kéo dài qua nhiều lần lặp lại. Mỗi lần lặp lại làm hậu quả nặng thêm một chút.


Thanh Quang Hiền Ngộ từng nghĩ biết sai là đã bước được nửa đường. Sau đó mới thấy: biết sai mà không động tay vào sửa thì chỉ là một hình thức trì hoãn có vẻ đạo đức.


Cha Lai gọi đó là “gia hạn hậu quả”.


Ông nói: khi đã thấy rõ một cái hố mà vẫn bước lại con đường cũ, thì không thể gọi là vô tình nữa. Đó là đồng ý trả giá, chỉ là trả sau. Mà trả sau thường đắt hơn trả ngay.


Có người xin thêm thời gian để chuẩn bị thay đổi. Cha Lai không cấm. Ông chỉ hỏi: trong thời gian chuẩn bị đó, anh có ngừng gây thêm sai không? Câu hỏi làm nhiều người im lặng. Vì họ muốn đời thay đổi nhưng không muốn dừng.


Trong thùng xe van cũ, luật sửa mình rất thô: phát hiện — dừng — thay cách làm. Không thảo luận dài. Không phân tích sâu. Không nuôi cảm xúc hối hận quá lâu. Hối hận mà không đổi hành vi thì chỉ là tự xoa dịu.


Thanh Quang Hiền Ngộ quan sát thấy một điều rõ ràng: người thật sự bắt đầu sửa sai thường làm ngay. Họ không đợi đủ động lực. Không đợi hoàn cảnh đẹp. Không đợi cảm xúc sẵn sàng. Họ đổi một việc nhỏ trước.


Ngược lại, người trì hoãn thường nói về tương lai. Họ chỉ hi vọng ngày mai trời lại sáng.


Cha Lai nói một câu ngắn: ngày mai là nơi người ta cất những việc họ không định làm hôm nay.


Sai phạm không làm một người sụp đổ ngay. Lỗi sai được nuôi bằng trì hoãn mới đẩy mọi thứ đến mức không còn cứu vãn. Không sửa ngay bây giờ nghĩa là bạn đã chọn giữ nguyên hậu quả.



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kumanthong Và Nỗi Sợ Thất Nghiệp

Sự Lạc Lõng Của Một Linh Hồn Hoàn Lương Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị, một quỷ nhi sinh ra từ bóng tối và lời nguyền, với mục đích rõ ràng: hoặc mang lại may mắn, giúp chủ nhân phát tài phát lộc, hoặc gieo rắc nỗi sợ, gây hại cho kẻ thù. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi—một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi ý định của người sở hữu. Rồi một ngày, ông thầy Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Ông chọn tôi giữa hàng chục bức tượng khác, không vì tham vọng hay lợi ích, mà vì ông cảm nhận được sự lạc lõng trong tôi. “Chú mày cần một mái nhà,” ông nói, giọng trầm ấm. Ông mang t...

Kumanthong Và Cái Tên Thanh Quang Hiền Ngộ

Bóng Tối Của Số Sáu Tôi không có tên. Tôi không có tuổi. Tôi là một quỷ nhi, một linh hồn được tạo ra từ những nghi lễ mờ ám trong bóng tối của miền bắc Thái Lan. Thế giới của tôi là một khoảng không vô định, không ánh sáng, không ký ức, chỉ có sự phục tùng mù quáng. Ông thầy pháp, người đã triệu hồi tôi từ cõi hư vô, gọi tôi là "Số Sáu". Đó không phải một cái tên thật sự, chỉ là một con số để phân biệt tôi với những linh hồn khác dưới trướng ông. Tôi là một công cụ, một cái bóng lặng lẽ thực hiện những mệnh lệnh đen tối: mang tài lộc cho kẻ tham lam, gieo rắc nỗi sợ cho đối thủ của ông. Tôi không biết mình là ai, không biết mình tồn tại vì điều gì. Tôi không cười, không khóc, không cảm nhận—chỉ là một cái xác khô bé nhỏ chứa đựng một linh hồn vô định. Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự trống rỗng. Tôi không có khái niệm về thời gian, không phân biệt được ngày hay đêm. Tôi chỉ biết làm theo lệnh, di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác. Cho đến một ngày, số phận tôi tha...

Kumanthong và Ngày Khai Trương Cô Nhi Viện

Bóng Tối Vỉa Hè Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi không nhớ rõ mình từng là ai, chỉ biết rằng tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị năm tôi được bốn tuổi, một quỷ nhi được thổi hồn để mang lại may mắn hoặc nỗi sợ, tùy vào ý định của người sở hữu. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi – một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi lời nguyền. Rồi một ngày, ông thầy Mr. Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Tôi gọi ông cầu cứu : Hãy mua tôi về, tôi sẽ phù hộ cho ông.” Ông trả lời xéo xắt: “Tao không cần!” Rồi đi tiếp ra khỏi chợ. Tôi lại gọi tiếp: “Hãy mua tôi về đi, ông cần gì tôi sẽ giúp.” Ông trả lời quá quắc hơn nữa: “V...