Đêm đó không ai gọi mà nó vẫn xuất hiện. Cửa xe không mở. Không một tiếng động. Chỉ có cái khăn phép treo trước cửa học viện rung lên rất khẽ.
Pé Ngộ la lên: “Ra đi.”
Một bóng nhỏ bước ra, tay đút túi, mắt cười như không có chuyện gì.
“Ở đây buồn quá.” Nó nói. “Cho tôi đi dạo chút.”
Cha Lai không ngẩng đầu. “Khăn còn. Con còn trong nhà.”
“Ông già à, ông nghĩ cái khăn đó giữ tôi được bao lâu?”
“Đủ lâu để con học xong chữ ‘đủ’.”
Nó cười.
“Tu để làm gì? Người ta đến đây cầu lợi. Ông cũng cho họ. Tôi cho họ còn nhanh hơn. Tôi sai ở đâu?”
Pé Ngộ nhìn nó. Không khí trong phòng đặc lại.
“Ở đây không phải nơi làm dịch vụ.”
“Thế là nơi làm gì?” Pé Nổi hỏi. “Dạy họ chấp nhận thua?”
Im lặng. Pé Nổi nghiêng đầu.
“Tôi giúp một bà bán cá lời gấp đôi. Tôi giúp một ông chủ thắng kiện. Tôi giúp một đứa trẻ đòi lại tiền bị lừa. Không ai chết. Không ai bệnh. Chỉ là tôi đẩy nhanh kết quả.”
Nó nhìn thẳng Pé Ngộ. “Còn mày? Mày cho họ cái gì? 15 phút phơi nắng?”
Cha Lai đặt chén trà xuống. “Con giúp họ đạt được điều họ muốn. Nhưng con không hỏi họ có chịu nổi thứ đi kèm không.”
“Ông già, giá nào chẳng phải trả.”
“Nhưng con quyết giá thay họ.”
Một khoảng lặng diễn ra trong tích tắc rồi Pé Nổi nhún vai.
“Thế giới này không cần thêm người tốt. Nó cần kẻ đủ mạnh để không bị nuốt.”
Nó quay sang Pé Ngộ.
“Mày tu vì sợ mình xấu.
Tao không tu vì tao chấp nhận mình xấu.”
Không khí rạn ra như kính nứt.
Khăn phép nóng lên một nhịp rồi lịm xuống. Làm Pé Nổi ngồi xuống sàn.
“Tôi không phá chỗ này. Tôi chỉ muốn chứng minh một điều.”
“Điều gì?” Pé Ngộ hỏi.
“Người ta không đến đây vì giác ngộ. Họ đến vì kết quả.”
Cha Lai nói khẽ:
“Vậy thì ở lại mà xem.”

Nhận xét
Đăng nhận xét