Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong - Được đặt xuống nhưng không bị bỏ lại

 Cô Nhi Viện Kumanthong không nằm ở một nơi cố định. Nó là một thùng xe tải van cũ, sơn đã bong, mùi sắt gỉ và bụi đường ngấm vào từng kẽ ván. Với người ngoài, đó chỉ là một chiếc xe bỏ đi. Với những sinh linh từng được gom nhặt về đây, đó là nơi đầu tiên họ được ở lại mà không bị hỏi vì sao tồn tại.


Thanh Quang Hiền Ngộ ngồi ở góc quen thuộc trong thùng xe. Pé Ngộ đã quen với không gian này, quen với nhịp rung nhẹ mỗi khi xe lăn bánh, quen với sự im lặng không mang tính xua đuổi. Ở đây, không ai bắt nó phải trở thành thứ gì. Cũng không ai yêu cầu nó chứng minh giá trị của mình.


Cha Lai vẫn giữ thói quen cũ. Mỗi lần mở cửa thùng xe, ông đều nhìn một lượt, không đếm, không gọi tên. Ông biết rõ ai đang ở đó, nhưng không bao giờ biến sự hiện diện ấy thành áp lực. Với ông, việc nhìn thấy đã là đủ.


Pé Ngộ quan sát những linh nhi khác. Có đứa còn rất mờ, như chưa quen với việc được tồn tại công khai. Có đứa mang theo sự sợ hãi cũ, phản xạ co rút mỗi khi có tiếng động lớn. Cũng có những đứa đã bình thản hơn, ngồi yên như thể cuối cùng cũng được phép nghỉ ngơi.


Nó nhận ra một điều quen thuộc: phần lớn những sinh linh ở đây đều từng không được gọi tên. Không phải vì chúng quá đáng sợ, mà vì việc gọi tên đồng nghĩa với việc phải thừa nhận rằng mình đã tạo ra chúng. Và con người thì rất giỏi né tránh những gì khiến họ phải đối diện với trách nhiệm.


Pé Ngộ nhớ lại chính mình, khi còn được gọi bằng một con số. Không tên, không lịch sử, không câu hỏi. Khi không có tên, người ta dễ sử dụng. Và khi đã sử dụng xong, người ta cũng dễ bỏ lại. Nó không oán điều đó, nhưng nó hiểu rất rõ cảm giác bị giản lược thành một “thứ gì đó cho tiện”.


Trong thùng xe này, những sinh linh ấy không được dạy phải báo oán, cũng không được nuôi lớn bằng sự uất ức. Cha Lai không làm phép để trói buộc, cũng không hứa hẹn điều gì vượt quá khả năng của đời sống. Ông chỉ tạo ra một không gian nơi việc tồn tại không còn là điều sai trái.


Pé Ngộ quan sát và nhận ra sự khác biệt rất rõ ràng giữa “bị bỏ rơi” và “được đặt xuống”. Ở đời sống bên ngoài, nhiều sinh linh bị bỏ lại vì sự tồn tại của họ làm người khác bất tiện. Còn ở đây, dù thùng xe cũ kỹ, họ được đặt xuống như một điều cần được giữ gìn, dù không phô trương.



Nó hiểu rằng Cô Nhi Viện Kumanthong không phải nơi để giải quyết nghiệp. Đây chỉ là nơi tạm dừng, để những gì từng bị đẩy đi có cơ hội đứng yên và được nhìn lại. Không ai ở đây được hứa rằng mọi chuyện sẽ tốt đẹp. Nhưng ít nhất, họ không còn bị phủ nhận.


Pé Ngộ không tìm cách thay đổi ai. Nó chỉ ghi nhận. Ghi nhận rằng rất nhiều đau khổ không sinh ra từ ác ý, mà từ thói quen xem nhẹ sự tồn tại của những điều mình không muốn đối diện. Và khi những điều đó không có chỗ đứng, chúng sẽ trôi dạt rất lâu, cho đến khi gặp được một nơi đủ lặng để dừng lại.


Trong thùng xe tải van cũ, giữa mùi bụi đường và tiếng xe xa xa, Pé Ngộ ngồi yên. Nó biết rõ, không phải ai cũng sẽ tìm đến được nơi này. Nhưng chỉ cần có một chỗ như vậy tồn tại, thế giới này vẫn còn một khe hở nhỏ cho sự thừa nhận.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kumanthong Và Nỗi Sợ Thất Nghiệp

Sự Lạc Lõng Của Một Linh Hồn Hoàn Lương Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị, một quỷ nhi sinh ra từ bóng tối và lời nguyền, với mục đích rõ ràng: hoặc mang lại may mắn, giúp chủ nhân phát tài phát lộc, hoặc gieo rắc nỗi sợ, gây hại cho kẻ thù. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi—một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi ý định của người sở hữu. Rồi một ngày, ông thầy Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Ông chọn tôi giữa hàng chục bức tượng khác, không vì tham vọng hay lợi ích, mà vì ông cảm nhận được sự lạc lõng trong tôi. “Chú mày cần một mái nhà,” ông nói, giọng trầm ấm. Ông mang t...

Kumanthong Và Cái Tên Thanh Quang Hiền Ngộ

Bóng Tối Của Số Sáu Tôi không có tên. Tôi không có tuổi. Tôi là một quỷ nhi, một linh hồn được tạo ra từ những nghi lễ mờ ám trong bóng tối của miền bắc Thái Lan. Thế giới của tôi là một khoảng không vô định, không ánh sáng, không ký ức, chỉ có sự phục tùng mù quáng. Ông thầy pháp, người đã triệu hồi tôi từ cõi hư vô, gọi tôi là "Số Sáu". Đó không phải một cái tên thật sự, chỉ là một con số để phân biệt tôi với những linh hồn khác dưới trướng ông. Tôi là một công cụ, một cái bóng lặng lẽ thực hiện những mệnh lệnh đen tối: mang tài lộc cho kẻ tham lam, gieo rắc nỗi sợ cho đối thủ của ông. Tôi không biết mình là ai, không biết mình tồn tại vì điều gì. Tôi không cười, không khóc, không cảm nhận—chỉ là một cái xác khô bé nhỏ chứa đựng một linh hồn vô định. Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự trống rỗng. Tôi không có khái niệm về thời gian, không phân biệt được ngày hay đêm. Tôi chỉ biết làm theo lệnh, di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác. Cho đến một ngày, số phận tôi tha...

Kumanthong và Ngày Khai Trương Cô Nhi Viện

Bóng Tối Vỉa Hè Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi không nhớ rõ mình từng là ai, chỉ biết rằng tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị năm tôi được bốn tuổi, một quỷ nhi được thổi hồn để mang lại may mắn hoặc nỗi sợ, tùy vào ý định của người sở hữu. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi – một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi lời nguyền. Rồi một ngày, ông thầy Mr. Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Tôi gọi ông cầu cứu : Hãy mua tôi về, tôi sẽ phù hộ cho ông.” Ông trả lời xéo xắt: “Tao không cần!” Rồi đi tiếp ra khỏi chợ. Tôi lại gọi tiếp: “Hãy mua tôi về đi, ông cần gì tôi sẽ giúp.” Ông trả lời quá quắc hơn nữa: “V...