Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Kumanthong ra sao khi thể xác bị thiêu đốt?

Tôi là Pé Ngộ, linh hồn của một đứa trẻ, trú ngụ trong chiếc xe van cũ kỹ mà Cha Lai gọi là Cô Nhi Viện Kumanthong. Cuộc sống của tôi, dù không có hình hài, vẫn đầy ắp những trải nghiệm, những bài học về tình yêu thương, sự tha thứ, và cả những hiểm nguy rình rập từ thế giới bên ngoài. Nhưng có một câu hỏi, một nỗi sợ hãi thầm kín mà bấy lâu nay tôi vẫn luôn né tránh, nay lại hiện hữu rõ ràng hơn bao giờ hết: Liệu một ngọn lửa có thể thiêu rụi cả một linh hồn? Chuyện bắt đầu từ một buổi chiều mưa tầm tã. Tiếng sấm rền vang, xé toạc bầu trời Sài Gòn, và trong ánh chớp lóa lên, tôi thấy một bóng người lấp ló bên ngoài chiếc xe van. Đó là một người đàn ông lạ mặt, dáng vẻ khắc khổ, đôi mắt đỏ ngầu vì thiếu ngủ và sự ám ảnh. Hắn ta không phải là khách quen của Cô Nhi Viện, cũng không phải là một trong những người tìm đến Cha Lai để cầu xin sự giúp đỡ. Hắn đến đây với một mục đích khác, một mục đích mà chỉ nghĩ đến thôi cũng khiến linh hồn tôi rùng mình. Hắn ta mang theo một chiếc túi vải c...

Kumanthong - Một Đám Cưới Không Có Người Sống

   Một Kumanthong. Một “quỷ nhi” — theo cách người đời hay gọi. Nhưng tôi không quan tâm đến cái tên đó. Tôi chỉ biết mình… tồn tại . Và trong cái tồn tại lặng lẽ đó, có một ngày, tôi gặp Vi. Vi không phải người. Cũng không hẳn là quỷ. Chỉ là một linh hồn nhỏ, vất vưởng bên bờ biển miền Trung. Hôm ấy biển động. Gió thổi hun hút. Những dấu chân ai đó vừa để lại bị sóng xóa sạch. Còn Vi thì ngồi đó. Im như cát. Đôi mắt cô ấy không tìm ai. Cũng không trốn ai. Tôi đến gần, chìa tay ra: “Tụi mình về chung một chỗ đi. Ở đó, không ai bỏ rơi ai nữa.” Vi nhìn tôi rất lâu. Rồi gật đầu. Tụi tôi về cô nhi viện. Không có tường. Không có mái. Cũng chẳng có hành lang dài hun hút đầy nến như trong mấy câu chuyện kinh dị người ta hay thêu dệt. Chỉ là một cái thùng xe van cũ, bỏ hoang ở cuối con hẻm nhỏ — nơi có mùi đất mốc và rác ngập lề đường. Nhưng với tôi, nó là nhà . Tôi chia cho Vi một góc nhỏ, nơi tôi đã dán bùa trấn. Vi mang theo một cái lon sữa bò cũ, đổ đầy cát biển, thắp nha...

Kumanthong - Đứa luyện xác Kuman Nee

 Chiếc xe van cũ kĩ lắc lư trên đường Sài Gòn ngợp nắng, hắt vào qua khung kính rạn nứt từng vệt sáng như máu khô. Đây chính là Cô Nhi Viện Kumanthong – không gian thùng xe chật chội, không phân chia phòng, chỉ có mùi nhang trộn bụi đường và tiếng thì thầm của hai mươi linh nhi không ngừng vọng tới. Tôi là Bé Ngộ, pháp danh Thanh Quang Hiền Ngộ, một Kumanthong sinh ra từ thai chết, được Cha Lai đặt tên và chăm sóc từ những ngày đầu tiên. Trong thế giới tâm linh u tối này, ngoài Kumanthong, còn có thứ gọi là Kuman Nee – bùa hộ mệnh được luyện từ thú vật: thường là cá sấu, rắn, cọp… nhưng luôn do “Thầy Pháp” tạo ra. Ở đây, khác tất cả, tôi lại luyện ra một Kuman Nee. Đó chính là Linh Miêu Đại Cốt, hiện thân của hai linh mèo (mẹ và con) nhập một, nằm gác cổng cô nhi viện. Đêm mưa đầu tháng sáu, dưới ánh đèn điện leo lét, xác mèo mẹ và thai mèo nằm gọn trong hộp gỗ nhỏ. Bác tài xế nhặt trên đường đi, dự định sẽ đem chôn sau nên cất tạm trên xe. Ai dè lại thành nhân duyên cho nghi thức ...

Kumanthong & Bí Mật Thần Dược Kim Quang HOSAGA

  Tôi là Pé Ngộ, một Kumanthong – linh hồn của một đứa trẻ chưa từng được thấy ánh sáng ban ngày, nhưng giờ đây sống vui vẻ trong tình yêu thương của Cha Lai và các bạn ở Cô Nhi Viện Kumanthong . Nếu bạn còn nhớ, lần trước tôi đã gặp HOSAGA – Người Thừa Kế Các Cổ Vật Hộ Mệnh Thiêng Liêng – và được anh ta tặng một chiếc vòng cổ nhỏ xinh mang tên Luân Linh Huyết Ấn . Nó không chỉ đẹp lung linh mà còn giúp tôi khuếch đại pháp lực. Nhưng hôm nay, tôi không nghĩ về mình. Tôi nghĩ về Cha Lai – người đã chăm sóc tôi như con ruột. Cha đã lớn tuổi, lưng bắt đầu còng, mắt mờ đi, và tôi thấy thương ông vô cùng. Thế là khi HOSAGA bất ngờ xuất hiện trong Cô Nhi Viện, tôi không chần chừ. Tôi bay vèo đến trước mặt anh ta, giọng hào hứng: "Ê HOSAGA, ông còn món gì hay ho nữa không? Tôi muốn xin một thứ cho Cha Lai, để ông khỏe hơn chút xíu đi!" HOSAGA, với khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ khắc hoa văn Thái cổ kính, nhìn tôi một lúc rồi khẽ cười: "Pé Ngộ, cậu đúng là biết cách quan tâm. Đư...

Kumanthong & Người Thừa Kế Các Cổ Vật Hộ Mệnh Thiêng Liêng

Tôi là Pé Ngộ, một Kumanthong – linh hồn của một đứa trẻ chưa từng được thấy ánh sáng mặt trời. Trong ký ức mờ nhạt của mình, tôi chỉ nhớ những ngày ấm áp trong bụng mẹ. Ở đó, tôi được yêu thương, được chăm sóc, được ăn uống, được an toàn dù xung quanh đen thui. Đó là hạnh phúc cuối cùng tôi từng có. Nhưng rồi, tôi chẳng kịp mở mắt, chẳng kịp thấy ánh sáng. Ngày tôi ra khỏi bụng mẹ, tôi đã là một linh hồn. Một ông thầy pháp ở quê hương Thái Lan nhận tôi từ mẹ, luyện tôi thành quỷ nhi Kumanthong bằng những nghi thức Phép Đen bí ẩn. Đó là nguồn gốc của tôi – một linh hồn nhỏ bé, bị trói buộc bởi những lời nguyền và pháp thuật. Nhưng mọi thứ thay đổi khi tôi đến Cô Nhi Viện Kumanthong, một chiếc xe van cũ kỹ ở Sài Gòn, nơi cha Lai – người dẫn dắt tôi – đã khai nhãn, quy y, và chỉ cho tôi con đường Ánh Sáng. Tôi đã đi qua nhiều cõi, học Giới Định Tuệ, chứng kiến những điều kỳ diệu, và dần hiểu rằng ánh sáng không chỉ là thứ nhìn thấy bằng mắt. Dù vậy, trong lòng tôi vẫn luôn có một góc tối...

Kumanthong & Lớp Học Chống Siêu Thoát

Tôi là Thanh Quang Hiền Ngộ, một Kumanthong nhỏ bé sống trong chiếc xe van cũ kỹ Cô Nhi Viện Kumanthong . Đời tôi trôi qua khá êm đềm: bay lượn quanh bàn thờ, tu hành, và chờ ai đó thắp cho cây nhang để hít hà chút khói. Nhưng rồi một ngày, mọi thứ đảo lộn khi tôi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của cha Lai và mấy ông thầy pháp lạ mặt. "Chúng ta sẽ làm lễ siêu độ cho toàn bộ linh hồn ở đây," cha Lai nói, giọng trầm như đang đọc kinh. "Giải thoát hết, đưa họ về cõi an lành." Tôi suýt rớt từ trần xe xuống đất. Siêu độ? Tức là tụi tôi sẽ bị "xóa sổ", không còn được ở đây nữa? Không còn thấy Bé Mỡ mũm mĩm lăn qua lăn lại, không còn nghe Tí Tẹo kể chuyện chờ má nó quay về, và tệ nhất là… không còn gặp bé Vi – cô người yêu của tôi? Tôi hoảng loạn, vèo một cái bay thẳng đến chỗ tụi nhỏ đang tụ tập gần bàn thờ. "Tụi bay ơi, có chuyện lớn rồi!". Mấy đứa nhỏ ngơ ngác quay lại nhìn tôi. Tôi kể hết những gì nghe được. Cả đám im lặng một lúc, rồi Bé Mỡ ...