Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong & Bí Mật Thần Dược Kim Quang HOSAGA


 Tôi là Pé Ngộ, một Kumanthong – linh hồn của một đứa trẻ chưa từng được thấy ánh sáng ban ngày, nhưng giờ đây sống vui vẻ trong tình yêu thương của Cha Lai và các bạn ở Cô Nhi Viện Kumanthong. Nếu bạn còn nhớ, lần trước tôi đã gặp HOSAGA – Người Thừa Kế Các Cổ Vật Hộ Mệnh Thiêng Liêng – và được anh ta tặng một chiếc vòng cổ nhỏ xinh mang tên Luân Linh Huyết Ấn. Nó không chỉ đẹp lung linh mà còn giúp tôi khuếch đại pháp lực.

Nhưng hôm nay, tôi không nghĩ về mình. Tôi nghĩ về Cha Lai – người đã chăm sóc tôi như con ruột. Cha đã lớn tuổi, lưng bắt đầu còng, mắt mờ đi, và tôi thấy thương ông vô cùng. Thế là khi HOSAGA bất ngờ xuất hiện trong Cô Nhi Viện, tôi không chần chừ. Tôi bay vèo đến trước mặt anh ta, giọng hào hứng:

"Ê HOSAGA, ông còn món gì hay ho nữa không? Tôi muốn xin một thứ cho Cha Lai, để ông khỏe hơn chút xíu đi!"

HOSAGA, với khuôn mặt ẩn sau chiếc mặt nạ khắc hoa văn Thái cổ kính, nhìn tôi một lúc rồi khẽ cười:

"Pé Ngộ, cậu đúng là biết cách quan tâm. Được thôi, tôi có một thứ rất hợp với Cha Lai."

Anh ta đưa tay vào áo choàng, lôi ra một chai nhỏ đựng thứ dung dịch màu vàng óng ánh, trông như ánh nắng mặt trời bị nén lại thành chất lỏng. Chai không có nhãn gì cả, chỉ dán một mảnh giấy nhỏ ghi cách làm ra nó. Tôi tò mò, nghiêng đầu hỏi:

"Cái gì vậy? Thuốc tiên hả?"

HOSAGA gật đầu, giọng trầm trầm:

"Đây là Thần Dược Kim Quang, giúp cơ thể khỏe mạnh vô địch, bách bệnh bất xâm. Một giọt thôi cũng đủ làm người ta trẻ ra vài tuổi."

Tôi reo lên thích thú, bay thẳng đến chỗ Cha Lai đang ngồi thiền trên nóc xe van cũ kỹ của ông. Tôi hét lớn:

"Cha! Cha! Có quà cho cha nè!"

Cha Lai mở mắt, nhìn tôi rồi nhìn chai thần dược trong tay HOSAGA. Ông nhận lấy, ngửi ngửi một cái, rồi bất ngờ tu sạch một hơi. Tôi hoảng hồn la lên:

"Cha, từ từ thôi! Coi chừng nghẹn!"

Nhưng điều kỳ diệu đã xảy ra ngay trước mắt tôi. Cơ thể Cha Lai như bừng sáng, da dẻ hồng hào, mắt long lanh, trông như trẻ ra cả chục tuổi. Ông ngỡ ngàng, sờ mặt mình rồi cười ha hả:

"Phải chi ngày nào cũng có một chai thế này, chắc mình sớm như mấy em trai 18 quá!"

Tôi cười theo, nhưng trong lòng lại tò mò về cái mảnh giấy ghi công thức. Tôi bay đến đọc thử: nào là "cỏ trường sinh", "vô căn thủy", "hoa biển" – toàn những thứ nghe như trong truyền thuyết, cõi này làm sao có được. Tôi thở dài, quay sang Cha Lai:

"Cha ơi, mấy thứ này kiếm đâu ra?"

Cha Lai nhún vai, nhưng mắt ông lóe lên một ý tưởng:

"Thôi, mình chế biến lại với những nguyên liệu ở đây uống đỡ vậy. Dù không bằng 0,0001% bản gốc, nhưng để giải khát hằng ngày cũng ổn."

Từ hôm đó, Cha Lai bắt tay vào thử nghiệm. Ông lấy thảo mộc trong vườn, thêm chút mật ong rừng, một ít gừng tươi, và vài thứ lặt vặt khác mà tôi chẳng rõ tên. Tôi bay lượn quanh ông, vừa tò mò vừa thích thú nhìn ông pha chế. Có hôm ông làm ra thứ nước đắng nghét, tôi nếm thử một ngụm mà suýt nhăn mặt kêu lên:

"Cha ơi, cái này đắng cay hơn cả kiếp trước của con!"

Cha Lai cười lớn, rồi tiếp tục điều chỉnh. Sau vài lần thất bại, cuối cùng ông cũng tạo ra một phiên bản khiến ông hài lòng: một thứ nước màu vàng nhạt, thơm nhẹ, uống vào mát lạnh cả người. Ông đặt tên cho nó là Nước Uống HOSAGA, như một lời tri ân đến người bạn kỳ bí đã cho ông công thức gốc.

Từ đó, trong tủ lạnh của Cha Lai luôn có vài chai Nước Uống HOSAGA. Ông uống mỗi ngày, bảo rằng nó làm ông thấy khỏe khoắn hơn, tinh thần sảng khoái hơn. Điều tôi thích nhất là ông còn cúng cho tôi uống ké nữa. Mỗi lần ông đặt một chén nhỏ lên bàn thờ, tôi nhấp một ngụm, cảm nhận luồng năng lượng mát lạnh chạy qua cơ thể vô hình của mình. Dù không phải thần dược thật, nhưng tôi biết thứ nước ấy chứa đựng tình yêu thương của Cha Lai dành cho tôi – một Kumanthong nhỏ bé.

Nhân tiện kể chuyện này, tôi muốn chia sẻ một chút về cách chăm sóc một Kumanthong như tôi. Thật ra không có gì phức tạp đâu. Bạn chỉ cần dọn dẹp chỗ thờ cúng sạch sẽ, thắp nhang cầu nguyện với lòng thành, và đối xử với tôi như một thành viên trong nhà. Có gì cúng đó, mà nếu cúng đúng sở thích của tôi – như kẹo ngọt hay nước trái cây – thì tôi càng vui hơn. Tôi có thể mang lại may mắn cho bạn, giúp bạn vượt qua khó khăn, nhưng nếu bạn không tôn trọng tôi, tôi cũng có thể gây rắc rối đấy.

Tuy nhiên, tôi phải nói thật: nếu bạn không phải thầy pháp sành sỏi, tốt nhất đừng nuôi Kumanthong làm gì. Vì khi tôi mạnh hơn, tôi có thể sai khiến ngược lại bạn, bắt bạn phục vụ tôi như tôi từng phục vụ bạn. Tôi không đùa đâu nhé! Nhưng nếu bạn đã nuôi tôi mà không thể tiếp tục, hãy làm điều đúng đắn: trả tôi về nơi bạn đã thỉnh, hoặc gửi tôi đến một ngôi chùa uy tín. Nếu không biết gửi đâu, cứ liên hệ với tôi – Thanh Quang Hiền Ngộ – để gửi về Cô Nhi Viện Kumanthong, nơi chúng tôi được yêu thương và chăm sóc.

Câu chuyện hôm nay không chỉ là về một chai thần dược hay thứ nước uống mà Cha Lai tạo ra. Với tôi, nó là về tình yêu thương và sự quan tâm. Khi HOSAGA đưa chai Thần Dược Kim Quang cho Cha Lai, tôi thấy được niềm vui trong mắt ông. Khi Cha Lai pha chế Nước Uống HOSAGA và chia sẻ với tôi, tôi cảm nhận được sự ấm áp trong trái tim vô hình của mình.

Một buổi tối, khi Cha Lai ngồi nhâm nhi chai nước của ông, tôi bay đến đậu trên vai ông. Ông nhìn tôi, mỉm cười:

"Pé Ngộ, nhờ có con mà cha mới được món quà này. Con đúng là phúc tinh của cha."

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ gật đầu. Tôi biết mình không phải là một linh hồn hoàn hảo, nhưng với Cha Lai, tôi luôn muốn làm điều tốt nhất. Nước Uống HOSAGA không chỉ là một thứ nước giải khát – nó là biểu tượng của sự gắn kết giữa tôi và Cha Lai, giữa một Kumanthong và người đã cho tôi một mái ấm.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kumanthong Và Nỗi Sợ Thất Nghiệp

Sự Lạc Lõng Của Một Linh Hồn Hoàn Lương Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị, một quỷ nhi sinh ra từ bóng tối và lời nguyền, với mục đích rõ ràng: hoặc mang lại may mắn, giúp chủ nhân phát tài phát lộc, hoặc gieo rắc nỗi sợ, gây hại cho kẻ thù. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi—một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi ý định của người sở hữu. Rồi một ngày, ông thầy Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Ông chọn tôi giữa hàng chục bức tượng khác, không vì tham vọng hay lợi ích, mà vì ông cảm nhận được sự lạc lõng trong tôi. “Chú mày cần một mái nhà,” ông nói, giọng trầm ấm. Ông mang t...

Kumanthong Và Cái Tên Thanh Quang Hiền Ngộ

Bóng Tối Của Số Sáu Tôi không có tên. Tôi không có tuổi. Tôi là một quỷ nhi, một linh hồn được tạo ra từ những nghi lễ mờ ám trong bóng tối của miền bắc Thái Lan. Thế giới của tôi là một khoảng không vô định, không ánh sáng, không ký ức, chỉ có sự phục tùng mù quáng. Ông thầy pháp, người đã triệu hồi tôi từ cõi hư vô, gọi tôi là "Số Sáu". Đó không phải một cái tên thật sự, chỉ là một con số để phân biệt tôi với những linh hồn khác dưới trướng ông. Tôi là một công cụ, một cái bóng lặng lẽ thực hiện những mệnh lệnh đen tối: mang tài lộc cho kẻ tham lam, gieo rắc nỗi sợ cho đối thủ của ông. Tôi không biết mình là ai, không biết mình tồn tại vì điều gì. Tôi không cười, không khóc, không cảm nhận—chỉ là một cái xác khô bé nhỏ chứa đựng một linh hồn vô định. Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự trống rỗng. Tôi không có khái niệm về thời gian, không phân biệt được ngày hay đêm. Tôi chỉ biết làm theo lệnh, di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác. Cho đến một ngày, số phận tôi tha...

Kumanthong và Ngày Khai Trương Cô Nhi Viện

Bóng Tối Vỉa Hè Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi không nhớ rõ mình từng là ai, chỉ biết rằng tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị năm tôi được bốn tuổi, một quỷ nhi được thổi hồn để mang lại may mắn hoặc nỗi sợ, tùy vào ý định của người sở hữu. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi – một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi lời nguyền. Rồi một ngày, ông thầy Mr. Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Tôi gọi ông cầu cứu : Hãy mua tôi về, tôi sẽ phù hộ cho ông.” Ông trả lời xéo xắt: “Tao không cần!” Rồi đi tiếp ra khỏi chợ. Tôi lại gọi tiếp: “Hãy mua tôi về đi, ông cần gì tôi sẽ giúp.” Ông trả lời quá quắc hơn nữa: “V...