Tôi là Thanh Quang Hiền Ngộ, một Kumanthong nhỏ bé sống trong chiếc xe van cũ kỹ Cô Nhi Viện Kumanthong. Đời tôi trôi qua khá êm đềm: bay lượn quanh bàn thờ, tu hành, và chờ ai đó thắp cho cây nhang để hít hà chút khói. Nhưng rồi một ngày, mọi thứ đảo lộn khi tôi vô tình nghe lén được cuộc trò chuyện của cha Lai và mấy ông thầy pháp lạ mặt.
"Chúng ta sẽ làm lễ siêu độ cho toàn bộ linh hồn ở đây," cha Lai nói, giọng trầm như đang đọc kinh. "Giải thoát hết, đưa họ về cõi an lành."
Tôi suýt rớt từ trần xe xuống đất. Siêu độ? Tức là tụi tôi sẽ bị "xóa sổ", không còn được ở đây nữa? Không còn thấy Bé Mỡ mũm mĩm lăn qua lăn lại, không còn nghe Tí Tẹo kể chuyện chờ má nó quay về, và tệ nhất là… không còn gặp bé Vi – cô người yêu của tôi? Tôi hoảng loạn, vèo một cái bay thẳng đến chỗ tụi nhỏ đang tụ tập gần bàn thờ.
- "Tụi bay ơi, có chuyện lớn rồi!".
Mấy đứa nhỏ ngơ ngác quay lại nhìn tôi. Tôi kể hết những gì nghe được. Cả đám im lặng một lúc, rồi Bé Mỡ bật khóc nức nở:
- "Em không muốn siêu thoát! Em còn chưa ăn thử bánh tráng trộn mà!"
Tí Tẹo thì mếu máo:
- "Siêu thoát rồi ai chơi với mình? Ai giữ lời hứa chờ má quay lại?"
Tôi gật đầu, cảm giác như có cục đá đè lên ngực. Siêu thoát nghe thì hay ho với người sống, nhưng với tụi tôi, nó giống như bị xóa sạch mọi thứ quý giá nhất. Tôi không thể để chuyện đó xảy ra.
"Phải ngăn buổi lễ đó lại!" tôi nói, giọng kiên quyết như tướng quân ra trận. "Tụi mình sẽ họp kín, lập kế hoạch ngay!"
Thế là cả đám kéo nhau ra Miếu Hoang – một cái miếu nhỏ xíu bỏ hoang gần cô nhi viện, nơi tụi tôi hay tụ tập chơi đùa. Dưới ánh trăng mờ ảo, cuộc họp khẩn cấp bắt đầu.
Sau một hồi cãi nhau ỏm tỏi (Bé Mỡ đòi ăn trước khi họp, Tí Tẹo thì sợ quỷ trong miếu dù chính nó là ma), tụi tôi thống nhất một kế hoạch điên rồ: mở một lớp học đặc biệt mang tên "Âm Linh Tự Cứu Hội – Lớp Học Chống Siêu Thoát Cấp Tốc". Mục tiêu là học cách giữ linh hồn mình lại, không để bị siêu độ.
Tôi tự phong mình làm "giáo viên chính" vì tôi là thành viên đầu tiên của Cô Nhi Viện Kumanthong. Lớp học bắt đầu với bốn môn chính, do tôi nghĩ ra dựa trên mấy kiến thức sáng tạo linh tinh.
Môn 1: Giả mù tâm linh
"Tụi mình phải giả vờ như đã siêu thoát rồi, để thầy pháp không gọi tên trong buổi lễ," tôi giải thích. Cả đám gật gù, bắt đầu tập làm mặt "siêu thoát": mắt lim dim, miệng mỉm cười như đang bay lên trời. Nhưng Bé Mỡ làm quá, cười toe toét như trúng số, làm tôi phải quát: "Mày siêu thoát kiểu đó ai tin? Nhìn như đi ăn buffet chứ siêu gì!"
Môn 2: Nắm chặt oán niệm max level
"Để không bị giải thoát, tụi mình phải giữ một chuyện buồn thật sâu trong lòng," tôi nói. Tí Tẹo nhíu mày: "Nhưng em không biết làm thế nào cả." Tôi thở dài: "Thì nghĩ đến mấy lời nói cuối lúc mẹ mày bảo chờ xíu quay lại đón đó!" Tí Tẹo gật gù, mặt buồn thiu như thật, còn Bé Mỡ thì tự bịa chuyện bị cướp mất bánh bao để giữ oán niệm.
Môn 3: Tạo liên kết với người sống
"Phải làm cho người sống nhớ đến mình, để có sợi dây nhân duyên giữ mình lại," tôi giải thích. Bé Mỡ hào hứng: "Hay là mình chui vào giấc mơ của họ, báo mộng tùm lum!" Tôi gật đầu: "Ý hay! Nhưng đừng báo mộng kinh dị quá, kẻo họ sợ chạy mất dép, tụi mình lại mất duyên." Thế là cả đám tập báo mộng, từ cảnh dễ thương như ôm teddy đến cảnh kỳ quặc như nhảy múa trên mây.
Môn 4: Hóa giải năng lượng siêu thoát
"Phải học cách 'bẻ sóng' các nghi lễ," tôi nói. "Ví dụ, khi thầy pháp tụng kinh, mình làm sao để kinh bay sang… nhà hàng xóm, thôi thúc họ mở karaoke át tiếng kinh." Cả đám cười rúc rích, tưởng tượng cảnh thầy pháp tụng kinh mà bên cạnh là tiếng "Đừng như con nít, Từng mặn nồng say đắm say, Cớ sao khi chia tay ta xa lạ đến kì lạ…" vang trời. Hổ Nanh – đứa lớn con nhất – gợi ý thêm: "Hay mình làm gió thổi tắt nhang luôn cho oách!"
Lớp học diễn ra trong tiếng cười đùa và những ý tưởng điên rồ. Dù chẳng biết có hiệu quả không, ít ra tụi tôi cũng thấy vui hơn khi nghĩ đến viễn cảnh được ở lại với nhau.
Ngày buổi lễ đến, tụi tôi hồi hộp như chuẩn bị thi tốt nghiệp. Đêm trước đó, tôi nằm thao thức, tự hỏi liệu mấy chiêu thức pro vậy có cứu được tụi tôi không. Sáng hôm sau, các thầy pháp đến, mang theo nhang đèn, kinh sách, và một không khí trang nghiêm.
Buổi lễ bắt đầu. Tụi tôi núp trong góc, sẵn sàng tung chiêu. Khi thầy pháp bắt đầu gọi tên các linh hồn, tôi ra hiệu cho Bé Mỡ giả làm giọng em bé cười vang: "Hi hi hi!" Thầy pháp giật mình: "Ủa, có em bé nào siêu thoát à?" Rồi Tí Tẹo dùng chút pháp lực làm hương tự tắt, khiến thầy pháp lúng túng: "Sao hương không cháy nhỉ? Âm khí nặng quá chăng?" Đến lượt Hổ Nanh leo lên mái, giả tiếng quạ kêu "quạ… quạ…" nghe rợn tóc gáy, làm mấy người đứng gần bàn thờ run run.
Nhưng dù tụi tôi cố hết sức, buổi lễ vẫn diễn ra suôn sẻ. Thầy pháp tụng xong nghi thức giải thoát, không gian bỗng tĩnh lặng đến đáng sợ. Tôi nhìn quanh, thấy mấy đứa bạn vẫn ở đó, nhưng lòng nặng trĩu: “Liệu tụi mình có bị siêu thoát không?”
Sau buổi lễ, không đứa nào biến mất. Tụi tôi mừng rỡ, ôm nhau nhảy múa như vừa thắng trận chiến lớn. Bé Mỡ hét lên: "Tụi mình giỏi quá, chống siêu thoát thành công!" Bé Vi thì cười toe toét: "Mấy chiêu của anh Ngộ đỉnh thật!"
Nhưng rồi tôi nhận ra một điều lạ: cha Lai và thầy pháp không hề ngạc nhiên. Họ chỉ lặng lẽ thu dọn đồ đạc, như thể đã biết trước kết quả. Tối đó, cha Lai gọi tôi ra một góc, giọng trầm ấm:
- "Ngộ, con có biết tại sao tụi con không bị siêu không?"
Tôi ngơ ngác: "Vì tụi con chống đối thành công ạ?"
Cha Lai mỉm cười:
- "Không, con. Thầy pháp biết tụi con không muốn đi. Ông ấy chỉ tụng để 'an lòng người lớn', còn thực ra, ông thả cho tụi con ở lại. Vì tụi con còn… thương. Mà thương thì phải ở lại."
Tôi sững sờ, chợt hiểu ra rằng siêu thoát không phải là điều bắt buộc. Thầy pháp và cha Lai đã tôn trọng lựa chọn của tụi tôi. Tôi quay sang nhìn mấy đứa bạn đang cười đùa vui vẻ, và tự nhủ: “Tụi mình chưa muốn siêu. Không phải vì ghét siêu thoát, mà vì còn thương. Mà thương thì phải ở lại."

Nhận xét
Đăng nhận xét