Sau một thời gian, mọi thứ dần ổn định trở lại. Không phải kiểu ổn định êm ả, mà là ổn định theo cách ít va chạm hơn. Trong nhà, không còn nhiều cãi vã. Nhưng cũng không còn nhiều chuyện để nói.
Mỗi người tự xoay xở phần của mình. Người vợ ít giải thích hơn. Không phải vì không muốn, mà vì giải thích cũng chẳng thay đổi được gì. Người chồng ít hỏi hơn. Không phải vì không quan tâm, mà vì hỏi nhiều cũng mệt.
Con cái thì quen với việc tự lo. Tự ăn, tự học, tự buồn, tự vui. Không ai bỏ rơi ai. Chỉ là mỗi người dần đứng xa nhau hơn một chút.
Gia đình vận hành trơn tru. Mọi thứ đúng giờ, đúng việc. Nhưng trong sự trơn tru đó, có một cảm giác lạnh rất nhẹ, đến mức nếu không để ý kỹ, người ta sẽ nghĩ đó là trưởng thành.
Không ai còn muốn đào sâu cảm xúc. Không ai còn muốn làm lớn chuyện. Có gì không ổn thì thôi, bỏ qua cho xong. Quan tâm nhiều làm gì cho mệt. Nghĩ nhiều chỉ thêm phiền.
Cách sống này không gây đau ngay. Ngược lại, nó giúp người ta dễ thở hơn trong ngắn hạn. Ít thất vọng hơn. Ít hy vọng hơn. Ít tổn thương hơn. Và cũng ít cảm hơn.
Đứa trẻ trong nhà nhìn thấy rất rõ điều đó. Nó không bị đánh mắng. Cũng không bị bỏ bê. Nhưng nó học được rằng, để tồn tại cho yên ổn, tốt nhất là đừng cần ai quá nhiều. Đừng mong được hiểu. Đừng làm phiền cảm xúc của người khác.
Muốn được ở yên, thì phải tự thu mình lại.
Thanh Quang Hiền Ngộ chứng kiến điều này trong lặng lẽ. Không có sai phạm rõ ràng. Không có tội lỗi để chỉ ra. Chỉ có những con người dần sống mà không còn cảm nhận trọn vẹn chính mình.
Gia đình ấy không tan vỡ. Nhưng cũng không còn ấm theo cách cũ. Sự chai lì được gọi là ổn định. Sự xa cách được gọi là trưởng thành.
Nghiệp không còn hiện diện như một câu chuyện quá khứ. Nó đã trở thành một phần trong tính cách, trong cách người ta phản ứng với đời sống hằng ngày. Và khi không còn cảm thấy gì nữa, đó là ổn định… hay là một dạng mất mát khác?

Nhận xét
Đăng nhận xét