Chuyện hôm nay bắt đầu rất bình thường, không drama, không bi kịch.
Tại nhà hàng xóm, hai vợ chồng đã có hai đứa con. Cuộc sống không dư dả, nhưng cũng chưa tới mức cùng đường. Tiền bạc đủ xài, tháng nào biết tháng đó.
Rồi cái thai đến trong một lần sơ suất. Rách bao. Tai nạn. Không ai tính trước.
Lúc biết tin, họ cũng có nghĩ. Nhưng nghĩ không lâu. Sinh thêm thì khổ. Khổ cho con. Khổ cho mình. Nuôi không nổi.
Vậy thôi!
Quyết định được đưa ra như bao quyết định khác trong đời. Vào bệnh viện. Tốn tiền. Đau một lần.
Xong.
Sau đó, không ai nhắc lại chuyện này nữa. Cũng chẳng cần nhắc. Vì trong đầu họ, chuyện đã được “giải quyết”.
Cuộc sống tiếp tục. Đi làm. Đón con. Lo cơm áo gạo tiền. Mọi thứ nhìn qua đều ổn.
Chỉ có một điều không ai để ý. Là trong nhà, có một khoảng trống.
Không phải khoảng trống vật chất. Mà là khoảng trống của một sinh mệnh từng được nghĩ tới,
rồi bị xóa khỏi đời sống như chưa từng tồn tại.
Không ai đặt tên. Không ai nhớ ngày. Không ai coi đó là một người.
Chỉ đơn giản là… không còn.
Đứa con gái lớn thì thấy khác. Có một thời gian, nó được nói là sắp có em. Nó cũng chờ. Rồi một ngày, không ai nhắc tới chuyện đó nữa. Em biến mất khỏi câu chuyện gia đình, như thể em chưa từng được nói ra.
Không ai giải thích. Và đứa trẻ cũng không hỏi. Nhưng trong đầu nó, có một điều âm thầm được ghi nhớ: Có những thứ từng tồn tại, nhưng người lớn có thể xóa đi rất nhanh.
Có thể yêu rồi bỏ. Có thể có rồi xóa.
Không ai dạy nó bài học đó. Nhưng nó vẫn học được.
Thanh Quang Hiền Ngộ nhìn thấy tất cả theo cách của mình. Không phải bằng mắt. Mà bằng cảm nhận của một người nhận ra: một sự hiện diện không được thừa nhận.
Có một sinh mệnh đã từng ở đó. Nhưng vì không được gọi tên, nên nó không có chỗ đứng trong ký ức của bất kỳ ai. Không trách. Không oán. Chỉ là bị bỏ quên. Và đôi khi, nghiệp không bắt đầu từ thù hận, mà từ những thứ bị xóa đi quá nhẹ tay.
Khi một sinh mệnh bị xóa đi quá dễ dàng, thứ gì trong con người sẽ là thứ tiếp theo?

Nhận xét
Đăng nhận xét