Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong - Một quyết định được gọi là hợp lý

Chuyện hôm nay bắt đầu rất bình thường, không drama, không bi kịch. 

Tại nhà hàng xóm, hai vợ chồng đã có hai đứa con. Cuộc sống không dư dả, nhưng cũng chưa tới mức cùng đường. Tiền bạc đủ xài, tháng nào biết tháng đó.

Rồi cái thai đến trong một lần sơ suất. Rách bao. Tai nạn. Không ai tính trước.

Lúc biết tin, họ cũng có nghĩ. Nhưng nghĩ không lâu. Sinh thêm thì khổ. Khổ cho con. Khổ cho mình. Nuôi không nổi.

Vậy thôi!

Quyết định được đưa ra như bao quyết định khác trong đời. Vào bệnh viện. Tốn tiền. Đau một lần.

Xong.

Sau đó, không ai nhắc lại chuyện này nữa. Cũng chẳng cần nhắc. Vì trong đầu họ, chuyện đã được “giải quyết”.

Cuộc sống tiếp tục. Đi làm. Đón con. Lo cơm áo gạo tiền. Mọi thứ nhìn qua đều ổn.

Chỉ có một điều không ai để ý. Là trong nhà, có một khoảng trống.

Không phải khoảng trống vật chất. Mà là khoảng trống của một sinh mệnh từng được nghĩ tới,
rồi bị xóa khỏi đời sống như chưa từng tồn tại.

Không ai đặt tên. Không ai nhớ ngày. Không ai coi đó là một người.

Chỉ đơn giản là… không còn.

Đứa con gái lớn thì thấy khác. Có một thời gian, nó được nói là sắp có em. Nó cũng chờ. Rồi một ngày, không ai nhắc tới chuyện đó nữa. Em biến mất khỏi câu chuyện gia đình, như thể em chưa từng được nói ra.

Không ai giải thích. Và đứa trẻ cũng không hỏi. Nhưng trong đầu nó, có một điều âm thầm được ghi nhớ: Có những thứ từng tồn tại, nhưng người lớn có thể xóa đi rất nhanh.

Có thể yêu rồi bỏ. Có thể có rồi xóa.

Không ai dạy nó bài học đó. Nhưng nó vẫn học được.

Thanh Quang Hiền Ngộ nhìn thấy tất cả theo cách của mình. Không phải bằng mắt. Mà bằng cảm nhận của một người nhận ra: một sự hiện diện không được thừa nhận.

Có một sinh mệnh đã từng ở đó. Nhưng vì không được gọi tên, nên nó không có chỗ đứng trong ký ức của bất kỳ ai. Không trách. Không oán. Chỉ là bị bỏ quên. Và đôi khi, nghiệp không bắt đầu từ thù hận, mà từ những thứ bị xóa đi quá nhẹ tay.

Khi một sinh mệnh bị xóa đi quá dễ dàng, thứ gì trong con người sẽ là thứ tiếp theo?



Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chín Cấp Học Trong Học Viện Kumanthong

Chào các bạn! Lại là Bé Ngộ của mọi người đây. Hôm nay, sau một buổi học về "Lịch sử Giới Linh", mình ngồi thẫn thờ trên bậc thềm của học viện. Các bạn biết không, mình vừa mới tính toán lại thời gian tu luyện và... gần như ngã ngửa. Hóa ra hành trình từ một Sơ Học Linh Sĩ bé nhỏ lên tới đỉnh cao Đạo Linh Sư không phải là 27 năm, mà là một quãng đường dài đúng **54 năm**! Mình đã từng nghĩ 27 năm là quá dài, nhưng bây giờ mới biết mình còn quá ngây thơ. Hãy để Bé Ngộ kể lại cho các bạn nghe về **9 cấp học** tại Cô Nhi Viện chúng mình, với những nấc thang thời gian khiến người ta phải khiếp sợ. #### **Khởi Đầu: Hạ Vị (Mỗi cấp 3 năm)** Đây là ba bậc thang đầu tiên, nơi chúng mình tập làm quen và xây dựng nền tảng. *   **1. Hạ Hạ Vị - Sơ Học Linh Sĩ:** Nơi những "linh thể chập chững" học cách thở, cách thu nạp năng lượng và kiểm soát cảm xúc. 3 năm ở đây như giúp chúng mình biết cách bò trước khi biết đi. *   **2. Hạ Trung Vị - Tiểu Học Linh Sĩ (Cấp hiện tại của Bé Ngộ...

Kumanthong - Một cái sai không xảy ra

 Buổi chiều hôm đó, chiếc xe tải van cũ đậu nép mình sau bãi đất trống. Cha Lai đang sửa lại cái bếp gas mini bị nghẹt lửa. Pé Ngộ ngồi trên nóc thùng xe, đung đưa hai chân, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía trước. Nó thích nhìn con người lúc họ không biết mình đang bị nhìn. Khi đó, họ thật nhất. Một người đàn ông dắt theo một bé trai đứng trước tiệm tạp hóa. Thằng bé ôm khư khư hộp bánh, mắt sáng rực. Người cha hỏi giá xong thì khựng lại. Ông móc ví đếm tiền. Thiếu. Ông nói nhỏ: “Để bữa khác mua.” Thằng bé không khóc. Chỉ ôm hộp bánh chặt hơn. Chủ tiệm quay đi nghe điện thoại. Hộp bánh vẫn nằm trong tay đứa nhỏ. Chỉ cần bước ra ngoài là xong. Không ai giữ. Không ai cản. Một sai phạm nhỏ đến mức gần như vô hình. Người cha nhìn con. Ánh mắt đó Pé Ngộ thấy rất rõ, thứ ánh mắt của người đang đứng giữa hai lằn ranh: mất mặt trước con, hoặc sai một lần cho xong. Ông chậm rãi lấy hộp bánh khỏi tay đứa bé, đặt lại lên kệ. Không nói gì thêm. Dắt con đi. Thằng bé hỏi: “Mình nghèo hả ba?” Ông đáp:...

Kumanthong – Lời Dạy Không Hiệu Lực

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ thấy một chuyện lặp lại nhiều hơn mọi lời cầu xin: người lớn dạy rất hay, nhưng sống rất khác. Ai cũng có thể sổ nho nhưng không phải ai cũng có một nếp sống đúng. Có người dắt con đến, miệng nói muốn con hiền, cai điện thoại, sống biết điều... Nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã chửi rủa, gian dối, và quen tay lật lọng những chuyện nhỏ. Họ không xem đó là vấn đề. Vì theo họ, trẻ con chưa hiểu gì. Pé Ngộ nhìn thấy điều ngược lại. Trẻ con hiểu bằng cách khác. Không cần định nghĩa. Không cần lý luận. Nó chỉ nhìn & rồi sao chép lại. Cha Lai nói: một đứa trẻ không trở thành bản sao của lời dạy. Nó trở thành bản sao của nhịp sống quanh nó. Người lớn có thể giấu lỗi với hàng xóm, với xã hội, với giấy tờ. Nhưng không giấu được với đứa nhỏ sống chung. Có người hỏi sao con mình bướng. Cha Lai không trả lời về đứa nhỏ. Ông hỏi lại: trong nhà có ai giữ lời hứa không? Có ai nói xin lỗi khi làm sai không? Có ai làm xong việc theo cách tự hoàn thành trách nhiệm kh...