Kumanthong — Im lặng cho xong chuyện
Sau chuyện đó, cuộc sống vẫn tiếp tục. Không có biến cố lớn. Không ai gặp tai nạn. Không ai đổ bệnh nặng. Mọi thứ nhìn bề ngoài vẫn bình thường.
Chỉ là… không còn êm như trước.
Người vợ hay mệt. Mệt không rõ lý do. Có những buổi sáng thức dậy đã thấy nặng người, dù tối hôm trước ngủ đủ. Người chồng thì dễ cáu. Cáu với những chuyện rất nhỏ. Một câu nói của con cũng đủ làm anh ta nổi nóng. Trong nhà, tiếng cãi vã không nhiều, nhưng không khí lúc nào cũng căng.
Con cái bắt đầu khó dạy hơn. Không phải hư hỏng, chỉ là không còn ngoan như trước. Nói không nghe ngay. Hay cãi. Hay hỏi những câu mà người lớn không muốn trả lời.
Gia đình bắt đầu rơi vào trạng thái lạ lùng: không có chuyện gì nghiêm trọng, nhưng chẳng ai thấy dễ chịu.
Họ tìm lý do rất nhanh. Công việc áp lực. Tiền bạc không dư. Tuổi tác đến rồi. Con nít lớn thì phải vậy. Ai cũng có một lời giải thích hợp lý cho phần của mình.
Và tuyệt nhiên, không ai nhắc tới quyết định năm đó.
Không phải vì họ không nhớ. Họ nhớ rất rõ. Nhưng trong suy nghĩ của họ, chuyện đó đã xong rồi. Đã giải quyết rồi. Nhắc lại cũng chẳng để làm gì.
“Chuyện đó qua rồi.”
Câu nói ấy được dùng như một cái nắp đậy. Đậy lại mọi liên hệ có thể gây khó chịu. Đậy lại mọi khả năng phải nhìn sâu hơn vào nguyên nhân. Đậy lại cả cảm giác bất an mơ hồ đang tồn tại trong nhà.
Họ không chối rằng chuyện đó từng xảy ra. Họ chỉ chối việc nó còn liên quan tới hiện tại.
Và trong cách sống đó, đứa trẻ trong nhà học thêm một bài học nữa. Khi có vấn đề, người lớn không giải quyết bằng cách gọi tên. Người lớn chọn cách né. Chọn cách im lặng. Chọn cách coi như không có gì để nói.
Đứa trẻ không phản đối. Nó chỉ ghi nhớ.
Thanh Quang Hiền Ngộ nhìn thấy điều này rất rõ. Không phải bằng việc thấy ai bị trừng phạt, cũng không phải bằng những dấu hiệu ghê gớm. Hiền Ngộ chỉ nhận ra những điều bị đẩy ra khỏi lời nói, những điều không được phép xuất hiện trong câu chuyện gia đình.
Ở đó, nghiệp không ồn ào. Nó không xuất hiện như một tai họa. Nó rỉ chậm, len vào từng sinh hoạt nhỏ, từng cảm xúc vụn vặt, từng mối quan hệ tưởng như vô hại.
Không ai cố tình làm sai. Nhưng cũng không ai dừng lại để nhìn thẳng.
Và khi một chuyện không được nhìn nhận, người ta vẫn sống tiếp được. Chỉ là sống trong trạng thái ngày càng xa chính mình.
Một chuyện đã bị chối bỏ, liệu có thật sự đã qua?

Nhận xét
Đăng nhận xét