Sau những ngày căng thẳng với lễ siêu độ, không khí trong Cô Nhi Viện Kumanthong dường như đã dịu lại đôi chút. Lời hứa của HOSAGA về việc biến nơi đây thành một pháo đài tâm linh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí tôi, mang theo một niềm hy vọng mong manh. Tôi, Pé Ngộ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự tò mò khó tả vẫn len lỏi. Tương lai của chúng tôi sẽ ra sao? Liệu chúng tôi có thực sự an toàn ở đây, mãi mãi bên Cha Lai và những người bạn thân yêu?
Tôi bay lượn quanh các bạn Kumanthong, quan sát từng người. Bé Mỡ vẫn mũm mĩm, hồn nhiên. Tí Tẹo vẫn lanh lợi, nghịch ngợm. Và Bé Vi, cô Kumanthong với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu, vẫn luôn là ánh sáng trong thế giới vô hình của tôi. Tôi yêu Bé Vi, một tình yêu thuần khiết của những linh hồn. Nhưng càng nhìn Bé Vi, tôi lại càng cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Một sự khác biệt mà tôi chưa bao giờ thực sự để tâm, cho đến tận bây giờ. Tại sao Bé Vi lại khác tôi? Khác với Bé Mỡ, Tí Tẹo, và tất cả những Kumanthong nam khác? Một câu hỏi mơ hồ bắt đầu nhen nhóm trong tâm trí tôi, như một đốm lửa nhỏ trong đêm tối.
Một buổi chiều tà, khi ánh hoàng hôn buông xuống nhuộm đỏ cả bầu trời, tôi vô tình bay ngang qua phòng Cha Lai. Cánh cửa hé mở, và tôi nghe thấy tiếng Cha Lai đang nói chuyện với HOSAGA. Giọng họ trầm thấp, như đang bàn về một chuyện hệ trọng. Tò mò, tôi khẽ lách mình vào, ẩn mình sau bức màn cũ kỹ. Cha Lai đang ngồi đối diện với HOSAGA, trên bàn là những cuốn sách cổ và vài vật phẩm tâm linh mà tôi chưa từng thấy bao giờ. HOSAGA vẫn giữ vẻ bí ẩn với chiếc mặt nạ quen thuộc.
"Cha Lai," HOSAGA nói, giọng anh ta vang vọng một cách kỳ lạ trong căn phòng, "Con biết Cha vẫn còn băn khoăn về việc này. Nhưng sự thật là, Kumanthong, theo đúng khế ước và phép thuật cổ xưa, chỉ có thể là linh hồn của thai nhi nam." Tim tôi như ngừng đập. Nam? Chỉ có thể là nam? Tôi bàng hoàng. Cha Lai thở dài, gật đầu. "Đúng vậy. Đó là điều mà các thầy pháp đời trước đã truyền lại. Khế ước khi làm phép để tạo ra Kumanthong đòi hỏi một sự tương thích đặc biệt, và chỉ thai nhi nam mới đáp ứng được điều đó. Thai nữ... không xài được. Chỉ có thể vứt bỏ."
Lời nói của Cha Lai như sét đánh ngang tai tôi. Vứt bỏ? Vậy còn Bé Vi? Còn Bé Mỡ? Còn tất cả những Kumanthong nữ mà tôi vẫn luôn coi là bạn bè, là gia đình? Tôi cảm thấy một cơn ớn lạnh chạy dọc linh hồn. HOSAGA tiếp lời, giọng anh ta vẫn điềm tĩnh nhưng mỗi từ lại như một nhát dao cứa vào tâm trí tôi.
"Nếu thị trường có bán các búp bê Kumanthong nữ, thì chỉ có ba trường hợp xảy ra, Cha Lai ạ. Trường hợp thứ nhất, đó chỉ là đồ giả. Hoàn toàn là một con búp bê bé gái bình thường, không có phép thuật hay linh hồn nào trong đó. Người mua chỉ đang tự huyễn hoặc mình mà thôi." Tôi nhớ lại những lần thấy các Kumanthong nữ chơi đùa, cười nói. Liệu họ có phải là đồ giả? Không, tôi không tin. Tôi đã cảm nhận được linh hồn của họ, sự ấm áp của họ.
"Trường hợp thứ hai," HOSAGA tiếp tục, "là người thầy pháp đã áp một vong nhi nữ vào đó. Xong vào phép như luyện binh gia bình thường rồi cho đi theo chủ làm việc. Không phải luyện theo dòng phép Kumanthong. Những vong nhi này có thể là nữ, nhưng bản chất của chúng không phải là Kumanthong theo đúng nghĩa đen. Chúng chỉ là những linh hồn bị lợi dụng, bị ép buộc." Tôi nghĩ đến Bé Vi. Liệu Bé Vi có phải là một vong nhi bị áp vào? Nỗi sợ hãi bắt đầu len lỏi, trộn lẫn với sự bối rối.
"Và trường hợp thứ ba," HOSAGA nói, giọng anh ta trở nên lạnh lùng hơn, "là nó đã bị luyện chế thành hồn ngu, hay còn gọi là một công cụ lao động không hơn không kém. Nên nó có biết giới tính là gì đâu. Nuôi vài năm thì đem lên rừng hay xuống biển vứt bỏ. Chứ để nó tỉnh hồn thì một trăm phần trăm sẽ phản. Sẽ phá phách dù đang ở nhà khách hay ở chỗ ông thầy." Hồn ngu? Công cụ lao động? Vứt bỏ? Những từ ngữ đó cứ xoáy sâu vào tâm trí tôi, khiến tôi cảm thấy ghê tởm và đau đớn. Tôi không thể chấp nhận rằng những người bạn của tôi, đặc biệt là Bé Vi, lại có thể rơi vào một trong ba trường hợp đáng sợ đó. Bé Vi của tôi, cô bé luôn dịu dàng, luôn quan tâm đến tôi, làm sao có thể là một hồn ngu, một công cụ lao động vô tri?
Tôi đứng sững sờ, hay đúng hơn là lơ lửng bất động, sau tấm màn. Cả thế giới tâm linh mà tôi vẫn tin tưởng bấy lâu nay dường như đang sụp đổ. Tất cả những gì tôi biết, những gì tôi cảm nhận về bản thân và những người bạn của mình, đều bị đặt dấu hỏi. Tôi là Kumanthong, một linh hồn nam. Điều đó là chắc chắn. Nhưng còn Bé Vi? Còn Bé Mỡ, Tí Tẹo, và những Kumanthong khác mà tôi vẫn nghĩ là nữ? Liệu họ có thực sự là Kumanthong như tôi? Hay họ chỉ là những "đồ giả", những "vong nhi bị áp vào", hay tệ hơn, những "hồn ngu" vô tri?
Nỗi bàng hoàng nhanh chóng nhường chỗ cho sự hoài nghi. Tôi nhớ lại những lần Bé Vi cười, những lần cô bé an ủi tôi, những lần chúng tôi cùng nhau bay lượn quanh Cô Nhi Viện. Tất cả những cảm xúc ấy, những ký ức ấy, liệu có phải là giả dối? Liệu tình yêu của tôi dành cho Bé Vi có phải là một sự lầm tưởng? Một nỗi đau xé lòng trỗi dậy trong tôi, một nỗi đau mà một linh hồn không hình hài như tôi chưa từng nghĩ mình có thể cảm nhận được. Tôi muốn chạy đến bên Bé Vi, muốn hỏi cô bé, muốn biết sự thật. Nhưng tôi cũng sợ. Sợ rằng câu trả lời sẽ phá tan tất cả những gì tôi trân trọng.
Tôi không thể để mọi chuyện cứ thế này. Tôi phải tìm hiểu. Tôi phải biết rõ ràng. Cho dù sự thật có phũ phàng đến đâu, tôi cũng phải đối mặt. Tôi sẽ không để bất kỳ ai, bất kỳ thế lực nào, lợi dụng hay lừa dối những người bạn của tôi. Và đặc biệt là Bé Vi. Tôi sẽ tìm ra sự thật về cô bé, về bản chất thực sự của những Kumanthong nữ trong Cô Nhi Viện này. Dưới ánh trăng đã lên cao, soi rọi khắp căn phòng tĩnh mịch, tôi,Thanh Quang Hiền Ngộ, thề sẽ vén màn bí mật này, dù phải đối mặt với bất cứ điều gì. Một chương mới, đầy rẫy những câu hỏi và thử thách, đang chờ đợi tôi và Cô Nhi Viện Kumanthong.
Nhận xét
Đăng nhận xét