Trong cái không gian mờ sương khói của Cô Nhi Viện Kumanthong – nơi tụ họp của những linh hồn nhỏ bé từng bị bỏ rơi. Tôi, Pé Ngộ, là một Kumanthong đã sám hối, đã bỏ đi cái vẻ dữ tợn ngày xưa để sống đời tu hành nhẹ nhàng bên những linh hồn khác. Đặc biệt, tôi có bé Vi – em Vi bé nhỏ mà tôi yêu quý nhất – luôn quấn quýt bên tôi như cái bóng. Nhưng rồi, mọi thứ đảo lộn khi hắn xuất hiện.
Hắn tự xưng là “Hổ Nanh” – một Kumanthong mới toanh vừa được đưa về cô nhi viện. Hổ Nanh không giống đám linh hồn lắt nhắt chúng tôi. Hắn cao lớn, oai vệ, pháp lực tỏa ra từ từng hơi thở như làn gió lạnh buốt. Nhưng thứ khiến tôi để ý nhất chính là cặp răng nanh của hắn: dài ngoằng, nhọn hoắt, ló ra khỏi miệng, kéo xuống tận cổ. Mỗi lần hắn cười, cặp nanh ấy lấp lóe dưới ánh trăng, trông vừa đáng sợ vừa ngầu đến lạ.

Một hôm, khi tôi đang bay lơ lửng kể chuyện ma cho bé Vi nghe, Hổ Nanh lù lù bước tới. Hắn đứng trước mặt bé Vi, giọng trầm trầm nhưng đầy tự tin:
Bé Vi ngước lên nhìn hắn, đôi mắt tròn xoe lấp lánh, còn tôi thì như bị ai đó đập một phát vào đầu. Tôi lặng người, bay lơ lửng giữa không trung, không biết phải nói gì. Hổ Nanh quay sang tôi, nhếch mép cười khẩy, cặp nanh sáng loáng như khiêu khích. Bé Vi thì không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, nhưng cái nhìn ấy làm tim tôi như thắt lại.
Tôi cúi xuống nhìn miệng mình. Đúng là không còn cặp nanh nào cả. Hồi xưa, tôi cũng từng có răng nanh, cũng từng hung dữ, pháp lực mạnh mẽ chẳng thua ai. Nhưng từ khi sám hối, quỳ hương, tu hành, cặp nanh ấy đã gãy rụng. Giờ đây, tôi chỉ là một Pé Ngộ hiền lành, chẳng còn chút gì oai phong. Tự nhiên, tôi thấy mình nhỏ bé, yếu ớt trước Hổ Nanh. Lỡ bé Vi nghe lời hắn thật, bỏ tôi theo hắn thì sao? Cái ý nghĩ ấy làm tôi hoảng loạn.
Đêm đó, tôi bay lòng vòng quanh cô nhi viện, đầu óc rối như tơ vò. Hình ảnh Hổ Nanh với cặp nanh dài ngoằng cứ ám ảnh tôi. Hắn mạnh mẽ, tự tin, còn tôi thì chẳng có gì để cạnh tranh. Bé Vi là người tôi yêu quý nhất, vậy mà giờ đây, tôi sợ mất em ấy chỉ vì cái vẻ ngoài tầm thường của mình.
“Không được!” – tôi tự nhủ. “Mình phải làm gì đó. Mình phải có cặp răng nanh dài hơn, ngầu hơn thằng Hổ Nanh. Có vậy bé Vi mới thấy mình mạnh mẽ, mới không bỏ mình.”
Tôi chợt nghĩ đến một ý tưởng: gắn răng nanh giả! Đúng rồi, nếu không có nanh thật, tôi sẽ đi tìm nha sĩ gắn nanh giả. Nhưng rồi tôi khựng lại. Nha sĩ cõi âm ở đâu ra mà tìm? Cõi này liệu có ai làm nghề gắn răng? Tôi ấm ức, bứt rứt, không biết phải làm sao. Cuối cùng, tôi quyết định bay đi tìm cha Lai. Cha là người hiểu biết, chắc chắn sẽ có cách giúp tôi.
Tôi bay một mạch đến cái nhà nhỏ của cha Lai, nơi cha thường nằm đung đưa võng trong bóng đen tĩnh mịch. Cha Lai là một linh hồn già đời, từng trải, lúc nào cũng toát lên vẻ điềm tĩnh nhưng không kém phần nghiêm khắc. Thấy tôi lù lù xuất hiện, cha nhíu mày:
Tôi kể hết mọi chuyện cho cha nghe, từ việc Hổ Nanh xuất hiện, khoe cặp nanh dài ngoằng, đến nỗi sợ mất bé Vi. Tôi rưng rưng:
Cha Lai nghe xong, không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Rồi cha bật cười khẩy, tiếng cười vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng:
Tôi ngẩn người. Đúng là tôi chưa nghĩ tới chuyện đó. Là một Kumanthong, tôi có chút pháp lực, có thể biến hóa hình dạng nếu muốn. Nhưng rồi tôi lại lo: “Biến thế nào cho cặp nanh dài hơn của thằng Hổ Nanh đây? Con hổng biết làm sao hết!”
Tôi quỳ xuống, năn nỉ:
Cha Lai nhìn tôi, lắc đầu ngao ngán:
Cha Lai bắt đầu dạy tôi cách vận dụng pháp lực để tạo ảo ảnh. Theo cha, chỉ cần tập trung tinh thần, tưởng tượng rõ ràng hình dạng cặp nanh trong đầu, rồi dùng pháp lực biến nó thành thật. Nghe thì đơn giản, nhưng làm thì khó hơn cả lên trời.
Ngày đầu tiên, tôi ngồi xếp bằng giữa bàn thờ, nhắm mắt, cố hình dung cặp nanh dài ngoằng, nhọn hoắt. Tôi vận hết pháp lực, miệng lẩm bẩm: “Nanh dài, nanh dài…” Rồi tôi mở mắt, sờ lên miệng. Kết quả? Một cặp tai thỏ mọc ra trên đầu! Cha Lai đứng bên cạnh, ôm bụng cười:
Ngày thứ hai, tôi cố thêm lần nữa. Lần này, tôi tưởng tượng cặp nanh của Hổ Nanh, thêm chút sáng bóng cho ngầu. Tôi hét lên: “Biến!” Kết quả là một cặp sừng dê mọc chĩa ra hai bên. Cha Lai lại cười khùng khục:
Ngày thứ ba, tôi gần như phát điên. Tôi biến tới biến lui, hết râu mèo, mũi lợn, đến cánh dơi, nhưng không tài nào biến ra được cặp răng nanh. Tôi ngồi bệt xuống đất, tức tối:
Câu nói ấy bật ra trong lúc tôi bực bội, nhưng nó làm tôi giật mình. “Mọc sừng” – ý nghĩ bé Vi bỏ tôi theo Hổ Nanh khiến tôi càng thêm hoảng loạn. Tôi nhìn cha Lai, cầu cứu:
Nhưng cha chỉ lắc đầu:
Tôi tập thêm mấy ngày nữa, nhưng kết quả vẫn thảm hại. Càng cố, tôi càng thấy mình vô dụng. Hình ảnh Hổ Nanh với cặp nanh dài cứ hiện lên, làm tôi thêm tự ti. Cuối cùng, tôi bỏ cuộc.
Thấy tôi ủ rũ, cha gọi tôi lại, giọng nghiêm nghị:
Tôi ngẩn người. Cha nói tiếp:
Lời cha như gõ vào đầu tôi một cái thật mạnh. Tôi chợt nhớ lại: hồi còn hung dữ, tôi có cặp nanh dài thật, nhưng tôi cô độc, chẳng ai quý tôi. Từ khi tu hành, tôi có bé Vi, có bạn bè trong cô nhi viện. Vậy mà giờ đây, chỉ vì Hổ Nanh, tôi lại muốn quay về con đường cũ. Tôi đã sai rồi.
Tôi quyết định quay về cô nhi viện. Khi tôi vừa xuất hiện, Hổ Nanh đã đứng đó, bên cạnh bé Vi. Hắn nhìn tôi, cười khẩy:
Nhưng bé Vi không trả lời hắn. Em bước tới gần tôi, đôi mắt sáng lên:
Tôi lặng người, cảm động đến mức muốn khóc. Tôi bay tới, ôm lấy bé Vi nhẹ nhàng và ấm áp. Hổ Nanh đứng đó, cặp nanh dài ngoằng giờ trông thật vô nghĩa. Hắn quay đi, không nói thêm gì.
Từ đó, tôi không còn tự ti nữa. Tôi tiếp tục tu hành, nhưng giờ đây, với một trái tim đầy tình yêu và sự tự tin. Sức mạnh thật sự không nằm ở cặp răng nanh, mà ở lòng tốt và sự chân thành – điều mà không ai, kể cả Hổ Nanh, có thể lấy đi từ tôi.
Hắn tự xưng là “Hổ Nanh” – một Kumanthong mới toanh vừa được đưa về cô nhi viện. Hổ Nanh không giống đám linh hồn lắt nhắt chúng tôi. Hắn cao lớn, oai vệ, pháp lực tỏa ra từ từng hơi thở như làn gió lạnh buốt. Nhưng thứ khiến tôi để ý nhất chính là cặp răng nanh của hắn: dài ngoằng, nhọn hoắt, ló ra khỏi miệng, kéo xuống tận cổ. Mỗi lần hắn cười, cặp nanh ấy lấp lóe dưới ánh trăng, trông vừa đáng sợ vừa ngầu đến lạ.

Một hôm, khi tôi đang bay lơ lửng kể chuyện ma cho bé Vi nghe, Hổ Nanh lù lù bước tới. Hắn đứng trước mặt bé Vi, giọng trầm trầm nhưng đầy tự tin:
- “Thằng Ngộ làm sao mạnh bằng anh. Thấy cặp răng nanh anh dài tới cổ, pháp lực anh mạnh mẽ thế này. Còn thằng Ngộ răng nanh còn hổng có, chẳng ngầu gì em. Bỏ nó theo anh đi.”
Bé Vi ngước lên nhìn hắn, đôi mắt tròn xoe lấp lánh, còn tôi thì như bị ai đó đập một phát vào đầu. Tôi lặng người, bay lơ lửng giữa không trung, không biết phải nói gì. Hổ Nanh quay sang tôi, nhếch mép cười khẩy, cặp nanh sáng loáng như khiêu khích. Bé Vi thì không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi, nhưng cái nhìn ấy làm tim tôi như thắt lại.
Tôi cúi xuống nhìn miệng mình. Đúng là không còn cặp nanh nào cả. Hồi xưa, tôi cũng từng có răng nanh, cũng từng hung dữ, pháp lực mạnh mẽ chẳng thua ai. Nhưng từ khi sám hối, quỳ hương, tu hành, cặp nanh ấy đã gãy rụng. Giờ đây, tôi chỉ là một Pé Ngộ hiền lành, chẳng còn chút gì oai phong. Tự nhiên, tôi thấy mình nhỏ bé, yếu ớt trước Hổ Nanh. Lỡ bé Vi nghe lời hắn thật, bỏ tôi theo hắn thì sao? Cái ý nghĩ ấy làm tôi hoảng loạn.
Đêm đó, tôi bay lòng vòng quanh cô nhi viện, đầu óc rối như tơ vò. Hình ảnh Hổ Nanh với cặp nanh dài ngoằng cứ ám ảnh tôi. Hắn mạnh mẽ, tự tin, còn tôi thì chẳng có gì để cạnh tranh. Bé Vi là người tôi yêu quý nhất, vậy mà giờ đây, tôi sợ mất em ấy chỉ vì cái vẻ ngoài tầm thường của mình.
“Không được!” – tôi tự nhủ. “Mình phải làm gì đó. Mình phải có cặp răng nanh dài hơn, ngầu hơn thằng Hổ Nanh. Có vậy bé Vi mới thấy mình mạnh mẽ, mới không bỏ mình.”
Tôi chợt nghĩ đến một ý tưởng: gắn răng nanh giả! Đúng rồi, nếu không có nanh thật, tôi sẽ đi tìm nha sĩ gắn nanh giả. Nhưng rồi tôi khựng lại. Nha sĩ cõi âm ở đâu ra mà tìm? Cõi này liệu có ai làm nghề gắn răng? Tôi ấm ức, bứt rứt, không biết phải làm sao. Cuối cùng, tôi quyết định bay đi tìm cha Lai. Cha là người hiểu biết, chắc chắn sẽ có cách giúp tôi.
Tôi bay một mạch đến cái nhà nhỏ của cha Lai, nơi cha thường nằm đung đưa võng trong bóng đen tĩnh mịch. Cha Lai là một linh hồn già đời, từng trải, lúc nào cũng toát lên vẻ điềm tĩnh nhưng không kém phần nghiêm khắc. Thấy tôi lù lù xuất hiện, cha nhíu mày:
- “Gì mà mặt mày ỉu xìu vậy, Ngộ? Lại gây chuyện gì nữa hả?”
Tôi kể hết mọi chuyện cho cha nghe, từ việc Hổ Nanh xuất hiện, khoe cặp nanh dài ngoằng, đến nỗi sợ mất bé Vi. Tôi rưng rưng:
- “Cha ơi, con không muốn mất bé Vi. Con muốn có cặp răng nanh dài như hồi xưa, nhưng giờ con không biết làm sao. Con định đi tìm nha sĩ gắn răng giả. Cha giúp con với!”
Cha Lai nghe xong, không nói gì, chỉ nhìn tôi chằm chằm. Rồi cha bật cười khẩy, tiếng cười vang lên khô khốc trong không gian tĩnh lặng:
- “Mày tìm hổng ra ông bác sĩ làm răng nanh giả thì mày biến ra đi. Mày sịn mà, có thể tạo ra mà. Cần gì nha sĩ?”
Tôi ngẩn người. Đúng là tôi chưa nghĩ tới chuyện đó. Là một Kumanthong, tôi có chút pháp lực, có thể biến hóa hình dạng nếu muốn. Nhưng rồi tôi lại lo: “Biến thế nào cho cặp nanh dài hơn của thằng Hổ Nanh đây? Con hổng biết làm sao hết!”
Tôi quỳ xuống, năn nỉ:
- “Cha dạy con thần thông đi! Con muốn biến ra cặp răng nanh dài hơn, ngầu hơn thằng Hổ Nanh. Cha giúp con, con đội ơn cha suốt kiếp!”
Cha Lai nhìn tôi, lắc đầu ngao ngán:
- “Được rồi, tao dạy mày. Nhưng dạy một chuyện, thực hành là chuyện khác nha.”
Cha Lai bắt đầu dạy tôi cách vận dụng pháp lực để tạo ảo ảnh. Theo cha, chỉ cần tập trung tinh thần, tưởng tượng rõ ràng hình dạng cặp nanh trong đầu, rồi dùng pháp lực biến nó thành thật. Nghe thì đơn giản, nhưng làm thì khó hơn cả lên trời.
Ngày đầu tiên, tôi ngồi xếp bằng giữa bàn thờ, nhắm mắt, cố hình dung cặp nanh dài ngoằng, nhọn hoắt. Tôi vận hết pháp lực, miệng lẩm bẩm: “Nanh dài, nanh dài…” Rồi tôi mở mắt, sờ lên miệng. Kết quả? Một cặp tai thỏ mọc ra trên đầu! Cha Lai đứng bên cạnh, ôm bụng cười:
- “Mày định làm Kumanthong hay thỏ ma vậy, Ngộ?”
Ngày thứ hai, tôi cố thêm lần nữa. Lần này, tôi tưởng tượng cặp nanh của Hổ Nanh, thêm chút sáng bóng cho ngầu. Tôi hét lên: “Biến!” Kết quả là một cặp sừng dê mọc chĩa ra hai bên. Cha Lai lại cười khùng khục:
- “Mày mà đi gặp bé Vi với bộ dạng này, chắc nó chạy mất dép!”
Ngày thứ ba, tôi gần như phát điên. Tôi biến tới biến lui, hết râu mèo, mũi lợn, đến cánh dơi, nhưng không tài nào biến ra được cặp răng nanh. Tôi ngồi bệt xuống đất, tức tối:
- “Hồi xưa mình cũng có răng nanh, đi tu quỳ hương sám hối chi cho gãy rụng. Giờ lại thèm có cái răng nanh mà hổng biết làm sao. Hổng có nanh thì coi chừng bị mọc sừng…”
Câu nói ấy bật ra trong lúc tôi bực bội, nhưng nó làm tôi giật mình. “Mọc sừng” – ý nghĩ bé Vi bỏ tôi theo Hổ Nanh khiến tôi càng thêm hoảng loạn. Tôi nhìn cha Lai, cầu cứu:
- “Cha ơi, con làm không nổi. Cha giúp con đi!”
Nhưng cha chỉ lắc đầu:
- “Tao đã dạy mày rồi. Còn lại là do mày. Tập trung đi, đừng để cái đầu óc lăng nhăng làm hỏng pháp lực.”
Tôi tập thêm mấy ngày nữa, nhưng kết quả vẫn thảm hại. Càng cố, tôi càng thấy mình vô dụng. Hình ảnh Hổ Nanh với cặp nanh dài cứ hiện lên, làm tôi thêm tự ti. Cuối cùng, tôi bỏ cuộc.
Thấy tôi ủ rũ, cha gọi tôi lại, giọng nghiêm nghị:
- “Mày sao vậy, Ngộ? Mày không cần răng nanh để chứng minh sức mạnh. Pháp lực thật sự không nằm ở hình thức bên ngoài. Mày đã tu hành, đã bỏ đi bóng tối, giờ sao lại muốn quay lại?”
Tôi ngẩn người. Cha nói tiếp:
- “Mày muốn có răng nanh để làm gì? Để khoe với bé Vi? Để đấu với thằng Hổ Nanh? Sức mạnh của mày không phải ở đó. Mày có lòng tốt, có sự chân thành, vậy là đủ rồi.”
Lời cha như gõ vào đầu tôi một cái thật mạnh. Tôi chợt nhớ lại: hồi còn hung dữ, tôi có cặp nanh dài thật, nhưng tôi cô độc, chẳng ai quý tôi. Từ khi tu hành, tôi có bé Vi, có bạn bè trong cô nhi viện. Vậy mà giờ đây, chỉ vì Hổ Nanh, tôi lại muốn quay về con đường cũ. Tôi đã sai rồi.
Tôi quyết định quay về cô nhi viện. Khi tôi vừa xuất hiện, Hổ Nanh đã đứng đó, bên cạnh bé Vi. Hắn nhìn tôi, cười khẩy:
- “Thấy chưa, nó chẳng có gì đặc biệt. Theo anh đi, Vi!”
Nhưng bé Vi không trả lời hắn. Em bước tới gần tôi, đôi mắt sáng lên:
- “Em không cần anh có răng nanh hay không. Em quý anh vì anh là Pé Ngộ, người luôn quan tâm đến em.”
Tôi lặng người, cảm động đến mức muốn khóc. Tôi bay tới, ôm lấy bé Vi nhẹ nhàng và ấm áp. Hổ Nanh đứng đó, cặp nanh dài ngoằng giờ trông thật vô nghĩa. Hắn quay đi, không nói thêm gì.
Từ đó, tôi không còn tự ti nữa. Tôi tiếp tục tu hành, nhưng giờ đây, với một trái tim đầy tình yêu và sự tự tin. Sức mạnh thật sự không nằm ở cặp răng nanh, mà ở lòng tốt và sự chân thành – điều mà không ai, kể cả Hổ Nanh, có thể lấy đi từ tôi.
Nhận xét
Đăng nhận xét