Tôi tên là Pé Ngộ, một Kumanthong chính gốc, sống trong chiếc xe van cũ kỹ cùng vài linh hồn khác. Tôi không có cơ thể, không có tiền, và cũng không có nhiều kinh nghiệm sống. Nhưng tôi đang yêu. Người tôi yêu là em Vi – một linh hồn nhỏ bé, dịu dàng, mà tôi gặp trên bờ biển miền Trung trong một đêm trăng sáng. Em có đôi mắt long lanh và nụ cười làm tôi quên mất mình là một bóng hình vô thực. Tôi muốn làm gì đó thật đặc biệt cho em, như dẫn em đi ăn kem chẳng hạn. Nghe thì đơn giản, nhưng với một linh hồn như tôi, đó là cả một giấc mơ xa vời.
Hôm ấy, tôi lơ lửng bên em trên bờ cát, gió biển thổi qua làm tóc em bay bay. Tôi hít một hơi, lấy hết can đảm nói: "Vi, anh muốn dẫn em đi ăn kem." Em nghiêng đầu, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên: "Kem á? Nhưng mình là hồn mà, làm sao tự ăn được?" Tôi gãi đầu : "Thì… anh định trộm kem cho em. Lấy năng lượng từ ly kem, kiểu như mấy hồn khác vẫn làm ấy."
Em Vi lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Không được đâu, anh. Nếu trộm kem, anh sẽ phải quỳ hương trong căn phòng lạnh lẽo đó. Em không muốn anh chịu phạt đâu." Tôi im lặng. Em nói đúng. Luật ở Cô Nhi Viện rất nghiêm khắc: nếu tôi tự tiện can thiệp vào thế giới người sống – như trộm một ly kem – tôi sẽ bị nhốt trong căn phòng lạnh đến tê dại, xa cách mọi thứ, kể cả em. Tôi không muốn điều đó. Nhưng tôi cũng không muốn mình vô dụng trước mặt em.
Thế là tôi đành ngậm ngùi: "Thôi, mình đi dạo chơi vậy." Em gật đầu, và chúng tôi lướt trên bờ cát, ngắm ánh trăng phản chiếu trên mặt biển. Tôi kể cho em nghe mấy câu chuyện hài hước – kiểu như lần tôi cố làm ma dọa người nhưng bị chó sủa đuổi ngược. Em cười khúc khích, nhưng trong lòng tôi, nỗi buồn cứ lớn dần. Tôi muốn làm em vui, muốn thể hiện tình cảm của mình, nhưng tôi không thể mua quà, không thể dẫn em đi ăn kem hay ăn bánh như những cặp đôi người sống. Tôi chỉ biết đi dạo và kể chuyện. “Yêu mà như này thì yêu làm gì?” tôi tự hỏi, cảm thấy mình thật thảm hại.
Tôi nhìn em, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt em làm tôi càng thêm day dứt. Tôi muốn cho em cả thế giới, nhưng tôi chỉ có thể cho em những buổi dạo chơi vô hình và những câu chuyện không đầu không đuôi. Tôi bất lực, và cái cảm giác ấy như một tảng đá đè nặng trong lòng.
Tôi không hiểu tình yêu là gì. Trước khi gặp em Vi, tôi chưa từng rung động với ai. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh việc bay lượn, nghe lời cầu nguyện, và thỉnh thoảng nghịch ngợm một chút cho vui. Nhưng từ khi em xuất hiện, tôi bắt đầu cảm thấy lạ. Mỗi lần nhìn em, tôi lại muốn ở bên em, muốn làm em cười, muốn bảo vệ em khỏi mọi thứ – dù tôi chẳng mạnh mẽ gì cho cam. Đó có phải là yêu không? Tôi không biết.
Tôi cố gắng quan sát người sống để học hỏi. Họ nắm tay nhau, ôm nhau, tặng nhau hoa, dẫn nhau đi ăn uống. Có lần tôi thấy một cặp đôi ngồi trong quán kem, anh chàng múc kem đút cho cô gái, cả hai cười rạng rỡ. Tôi ước mình cũng làm được như vậy. Nhưng tôi không có tiền để mua, cũng chẳng biết mua như thế nào khi người bán không thấy được mình. Tôi chỉ có thể lơ lửng bên em Vi, kể chuyện và hy vọng em không chán.
Một đêm, tôi không kìm được nữa, hỏi em: "Vi, em có buồn không khi anh không thể làm những điều như người sống? Không quà, không kem, không bánh…" Em nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: "Không đâu, anh. Em vui vì có anh ở bên. Mình không cần những thứ đó." Lời em làm tôi ấm lòng, nhưng tôi vẫn lo. Tôi sợ một ngày nào đó, em sẽ nhận ra tôi không đủ, sẽ muốn một tình yêu trọn vẹn hơn – thứ mà tôi không bao giờ cho được.
Tôi tự nhủ: “Có lẽ mình nên học cách yêu đương.” Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không có kinh nghiệm, không có ai để hỏi. Tôi từng nghĩ yêu là phải làm gì đó thật to lớn, thật lãng mạn, nhưng với tôi, mọi thứ đều ngoài tầm với. Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần em cười, tôi lại thấy hạnh phúc, và mỗi lần em buồn, tôi lại muốn làm mọi cách để em vui. Có phải đó là tình yêu không? Tôi không chắc, nhưng tôi biết mình không thể sống thiếu em.
Tôi bắt đầu tự hỏi: “Yêu để làm gì?” Nếu yêu chỉ mang lại cảm giác bất lực, chỉ khiến tôi nhận ra mình không thể cho em những điều tốt đẹp, thì tại sao tôi vẫn muốn yêu? Tôi rối bời, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình không thể từ bỏ em. Có lẽ tình yêu không cần lý do, chỉ cần cảm giác thôi cũng đủ.
Sau nhiều đêm trăn trở, tôi quyết định dẫn em Vi về ra mắt cha Lai – người cha nuôi nghiêm khắc nhưng thương tôi như con ruột. Tôi hy vọng cha sẽ cho tôi lời khuyên, hoặc ít nhất, chấp nhận em như một phần của gia đình. Tôi hồi hộp lắm.
Tôi dẫn em về Q6 – nơi cha Lai sinh sống. Cha đang ngồi thiền, tay cầm chuỗi hạt, mắt nhắm hờ, trông nghiêm nghị như mọi khi. Tôi lướt tới, hắng giọng: "Cha, con dẫn em Vi về ra mắt cha." Cha Lai mở mắt, nhìn em Vi từ đầu đến chân, rồi quay sang tôi, nhíu mày: "Con bé này là ai?"
Tôi lắp bắp: "Dạ, em ấy là… là người con yêu." Cha Lai cau mày sâu hơn: "Yêu? Mày là linh hồn, nó cũng là linh hồn, yêu cái gì mà yêu?" Tôi đỏ mặt: "Thì… tụi con có tình cảm với nhau, thiệt mà." Cha Lai thở dài, giọng đầy ngao ngán: "Tình cảm là thứ của người sống, không phải của linh hồn. Mày quên thân phận mình rồi sao?"
Tôi cúi đầu, cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh. Tôi biết cha nói đúng. Tôi và em Vi không thuộc về thế giới này, không có quyền yêu như người sống. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, em Vi bước tới, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định: "Thưa cha, tụi con không muốn làm gì sai. Nhưng con thật sự quý mến Pé Ngộ, và con muốn ở bên anh ấy." Cha Lai nhìn em, ánh mắt nghiêm khắc dần dịu lại. Ông im lặng một lúc, rồi hỏi tôi: "Mày có sẵn sàng không, Ngộ? Tình yêu không phải trò chơi. Nó đòi hỏi sự hy sinh và thấu hiểu, nhất là với linh hồn như tụi mày."

Tôi ngẩng lên, nhìn cha, rồi nhìn em Vi, và gật đầu chắc nịch: "Con sẵn sàng, cha." Cha Lai mỉm cười hiếm hoi: "Vậy thì hãy học cách yêu thương mà không cần vật chất. Tình yêu đích thực không nằm ở kem bánh hay quà cáp, mà ở sự chân thành và quan tâm. Mày không cần trộm kem, không cần làm gì to tát, chỉ cần dạy nó tu hành là đủ."
Lời cha như một tia sáng soi rọi tâm trí tôi. Tôi nhìn em Vi, và tôi hiểu rằng mình không cần phải giống người sống để chứng minh tình yêu. Tôi không thể dẫn em đi ăn kem, không thể tặng em quà, nhưng tôi có thể ở bên em, lắng nghe em, và cùng em chia sẻ những khoảnh khắc trên đường tu đạo. Đó mới là điều quan trọng nhất.
Hôm ấy, tôi lơ lửng bên em trên bờ cát, gió biển thổi qua làm tóc em bay bay. Tôi hít một hơi, lấy hết can đảm nói: "Vi, anh muốn dẫn em đi ăn kem." Em nghiêng đầu, nhìn tôi với ánh mắt ngạc nhiên: "Kem á? Nhưng mình là hồn mà, làm sao tự ăn được?" Tôi gãi đầu : "Thì… anh định trộm kem cho em. Lấy năng lượng từ ly kem, kiểu như mấy hồn khác vẫn làm ấy."
Em Vi lắc đầu, giọng nhẹ nhàng nhưng kiên quyết: "Không được đâu, anh. Nếu trộm kem, anh sẽ phải quỳ hương trong căn phòng lạnh lẽo đó. Em không muốn anh chịu phạt đâu." Tôi im lặng. Em nói đúng. Luật ở Cô Nhi Viện rất nghiêm khắc: nếu tôi tự tiện can thiệp vào thế giới người sống – như trộm một ly kem – tôi sẽ bị nhốt trong căn phòng lạnh đến tê dại, xa cách mọi thứ, kể cả em. Tôi không muốn điều đó. Nhưng tôi cũng không muốn mình vô dụng trước mặt em.
Thế là tôi đành ngậm ngùi: "Thôi, mình đi dạo chơi vậy." Em gật đầu, và chúng tôi lướt trên bờ cát, ngắm ánh trăng phản chiếu trên mặt biển. Tôi kể cho em nghe mấy câu chuyện hài hước – kiểu như lần tôi cố làm ma dọa người nhưng bị chó sủa đuổi ngược. Em cười khúc khích, nhưng trong lòng tôi, nỗi buồn cứ lớn dần. Tôi muốn làm em vui, muốn thể hiện tình cảm của mình, nhưng tôi không thể mua quà, không thể dẫn em đi ăn kem hay ăn bánh như những cặp đôi người sống. Tôi chỉ biết đi dạo và kể chuyện. “Yêu mà như này thì yêu làm gì?” tôi tự hỏi, cảm thấy mình thật thảm hại.
Tôi nhìn em, ánh trăng chiếu lên khuôn mặt em làm tôi càng thêm day dứt. Tôi muốn cho em cả thế giới, nhưng tôi chỉ có thể cho em những buổi dạo chơi vô hình và những câu chuyện không đầu không đuôi. Tôi bất lực, và cái cảm giác ấy như một tảng đá đè nặng trong lòng.
Tôi không hiểu tình yêu là gì. Trước khi gặp em Vi, tôi chưa từng rung động với ai. Cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh việc bay lượn, nghe lời cầu nguyện, và thỉnh thoảng nghịch ngợm một chút cho vui. Nhưng từ khi em xuất hiện, tôi bắt đầu cảm thấy lạ. Mỗi lần nhìn em, tôi lại muốn ở bên em, muốn làm em cười, muốn bảo vệ em khỏi mọi thứ – dù tôi chẳng mạnh mẽ gì cho cam. Đó có phải là yêu không? Tôi không biết.
Tôi cố gắng quan sát người sống để học hỏi. Họ nắm tay nhau, ôm nhau, tặng nhau hoa, dẫn nhau đi ăn uống. Có lần tôi thấy một cặp đôi ngồi trong quán kem, anh chàng múc kem đút cho cô gái, cả hai cười rạng rỡ. Tôi ước mình cũng làm được như vậy. Nhưng tôi không có tiền để mua, cũng chẳng biết mua như thế nào khi người bán không thấy được mình. Tôi chỉ có thể lơ lửng bên em Vi, kể chuyện và hy vọng em không chán.
Một đêm, tôi không kìm được nữa, hỏi em: "Vi, em có buồn không khi anh không thể làm những điều như người sống? Không quà, không kem, không bánh…" Em nhìn tôi, ánh mắt dịu dàng: "Không đâu, anh. Em vui vì có anh ở bên. Mình không cần những thứ đó." Lời em làm tôi ấm lòng, nhưng tôi vẫn lo. Tôi sợ một ngày nào đó, em sẽ nhận ra tôi không đủ, sẽ muốn một tình yêu trọn vẹn hơn – thứ mà tôi không bao giờ cho được.
Tôi tự nhủ: “Có lẽ mình nên học cách yêu đương.” Nhưng tôi không biết bắt đầu từ đâu. Tôi không có kinh nghiệm, không có ai để hỏi. Tôi từng nghĩ yêu là phải làm gì đó thật to lớn, thật lãng mạn, nhưng với tôi, mọi thứ đều ngoài tầm với. Tôi chỉ biết rằng, mỗi lần em cười, tôi lại thấy hạnh phúc, và mỗi lần em buồn, tôi lại muốn làm mọi cách để em vui. Có phải đó là tình yêu không? Tôi không chắc, nhưng tôi biết mình không thể sống thiếu em.
Tôi bắt đầu tự hỏi: “Yêu để làm gì?” Nếu yêu chỉ mang lại cảm giác bất lực, chỉ khiến tôi nhận ra mình không thể cho em những điều tốt đẹp, thì tại sao tôi vẫn muốn yêu? Tôi rối bời, nhưng sâu thẳm trong lòng, tôi biết mình không thể từ bỏ em. Có lẽ tình yêu không cần lý do, chỉ cần cảm giác thôi cũng đủ.
Sau nhiều đêm trăn trở, tôi quyết định dẫn em Vi về ra mắt cha Lai – người cha nuôi nghiêm khắc nhưng thương tôi như con ruột. Tôi hy vọng cha sẽ cho tôi lời khuyên, hoặc ít nhất, chấp nhận em như một phần của gia đình. Tôi hồi hộp lắm.
Tôi dẫn em về Q6 – nơi cha Lai sinh sống. Cha đang ngồi thiền, tay cầm chuỗi hạt, mắt nhắm hờ, trông nghiêm nghị như mọi khi. Tôi lướt tới, hắng giọng: "Cha, con dẫn em Vi về ra mắt cha." Cha Lai mở mắt, nhìn em Vi từ đầu đến chân, rồi quay sang tôi, nhíu mày: "Con bé này là ai?"
Tôi lắp bắp: "Dạ, em ấy là… là người con yêu." Cha Lai cau mày sâu hơn: "Yêu? Mày là linh hồn, nó cũng là linh hồn, yêu cái gì mà yêu?" Tôi đỏ mặt: "Thì… tụi con có tình cảm với nhau, thiệt mà." Cha Lai thở dài, giọng đầy ngao ngán: "Tình cảm là thứ của người sống, không phải của linh hồn. Mày quên thân phận mình rồi sao?"
Tôi cúi đầu, cảm thấy như bị dội gáo nước lạnh. Tôi biết cha nói đúng. Tôi và em Vi không thuộc về thế giới này, không có quyền yêu như người sống. Nhưng trước khi tôi kịp nói gì, em Vi bước tới, giọng nhỏ nhẹ nhưng kiên định: "Thưa cha, tụi con không muốn làm gì sai. Nhưng con thật sự quý mến Pé Ngộ, và con muốn ở bên anh ấy." Cha Lai nhìn em, ánh mắt nghiêm khắc dần dịu lại. Ông im lặng một lúc, rồi hỏi tôi: "Mày có sẵn sàng không, Ngộ? Tình yêu không phải trò chơi. Nó đòi hỏi sự hy sinh và thấu hiểu, nhất là với linh hồn như tụi mày."

Tôi ngẩng lên, nhìn cha, rồi nhìn em Vi, và gật đầu chắc nịch: "Con sẵn sàng, cha." Cha Lai mỉm cười hiếm hoi: "Vậy thì hãy học cách yêu thương mà không cần vật chất. Tình yêu đích thực không nằm ở kem bánh hay quà cáp, mà ở sự chân thành và quan tâm. Mày không cần trộm kem, không cần làm gì to tát, chỉ cần dạy nó tu hành là đủ."
Lời cha như một tia sáng soi rọi tâm trí tôi. Tôi nhìn em Vi, và tôi hiểu rằng mình không cần phải giống người sống để chứng minh tình yêu. Tôi không thể dẫn em đi ăn kem, không thể tặng em quà, nhưng tôi có thể ở bên em, lắng nghe em, và cùng em chia sẻ những khoảnh khắc trên đường tu đạo. Đó mới là điều quan trọng nhất.
Nhận xét
Đăng nhận xét