Xin chào, tôi là Pé Ngộ – một Kumanthong chính gốc, nhưng đừng mong tôi xuất hiện trong không gian hoành tráng kiểu phim kinh dị. Nhà tôi không phải là Cô Nhi Viện xây bằng gạch, đỏ au nhang khói, mà là một thùng xe van cũ kỹ, rỉ sét, đậu chỏng chơ trong con hẻm nhỏ ở Sài Gòn. Bên ngoài, nó giống đống phế liệu sắp bị kéo đi, nhưng bên trong thì sao? Chật chội, ẩm thấp, mùi dầu xe pha lẫn mùi nhang cháy dở – gọi là "phong cách sống tối giản" cho sang mồm. Đây là nơi trú ngụ của tôi và các linh hồn Kumanthong khác. Mỗi đứa một câu chuyện dài hơn cả phim truyền hình.
Chúng tôi không phải ma quỷ ghê gớm như lời đồn. Thật ra, tụi tôi chỉ muốn yên thân, sống qua ngày trong cái xe van này. Nhưng người sống cứ tìm đến, mang theo trái cây sống và những lời cầu xin làm tụi tôi đau đầu.
Một đêm trăng sáng, tôi đang lim dim thì nghe tiếng giày lẹp kẹp. Một anh chàng gầy nhom, mắt thâm quầng, tiến đến gần xe van. Anh ta thắp nhang, đặt xuống một túi cam, rồi quỳ xuống lẩm bẩm:
Tôi ngáp một cái, lẩm bẩm trong đầu: “Lại cầu tiền nữa rồi. Bộ tôi là cây ATM sao ní?” Quán xét thấy anh ta tội nghiệp thật, tôi quyết định giúp một lần.
Tôi không phải kiểu Kumanthong thích khoe pháp thuật, nhưng lần này tôi cũng ráng. Tôi bay đến tương lai gần đó – đừng hỏi tôi bay kiểu gì, cứ tưởng tượng tôi như cơn gió nhẹ là được. Ở đó, tôi "căn mắt" tìm chút vận may qua các con số. Tôi tốt bụng báo mộng cho anh ta biết số đã thấy. Xong việc, tôi về nhà, nghĩ bụng: “Chắc anh ta sẽ qua cơn ngặt nghèo!”
Quả nhiên, anh ta kiếm được tiền, trả hết nợ, thoát khỏi mấy tay cho vay nặng lãi. Tôi tưởng câu chuyện kết thúc đẹp như phim, nhưng không! Một tuần sau, anh ta quay lại, mặt hớn hở, tay cầm nguyên một thùng táo to đùng.
Tôi trợn mắt: “Ủa, mới cứu mạng xong mà giờ đòi làm đại gia luôn hả?” Tôi từ chối thẳng, bảo rằng pháp lực của tôi không phải để phục vụ lòng tham. Nhưng anh ta không chịu, bắt đầu cúng thêm đồ, rồi đe dọa:
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa bực. “Đúng là được voi đòi tiên!”
Tôi không giúp nữa, nhưng anh ta không bỏ cuộc. Vẫn tìm cách phá chỗ ở chúng tôi.
Anh ta bắt đầu thấy ác mộng. Đêm nào cũng thấy tôi – Pé Ngộ – đứng cười khẩy trong góc phòng ngủ. Rồi tiền bạc anh ta kiếm được cứ lần lượt biến mất: lúc thì bị lừa, lúc thì mất cắp. Sức khỏe anh ta xuống dốc, mắt trũng sâu, tay run lẩy bẩy. Anh ta quay lại xe van, mặt mày tái mét:
Tôi thở dài: “Đáng sợ hả? Tôi còn chưa làm gì đâu mà!” Thật ra, cái đáng sợ không phải là tôi, mà là lòng tham của anh. Khi cầu nguyện với một linh hồn như tôi, anh ta đã mở cửa cho những thứ không thể kiểm soát. Tôi giúp anh, và anh trả lễ bằng cách phá Cô Nhi Viện? Cái giá anh trả sẽ lớn hơn cả những gì chúng tôi nhận được.
Tôi gặp nhiều người cầu nguyện lắm, và ai cũng mang theo nỗi sợ. Có người sợ tôi không nghe lời họ, sợ phải cúng bái thêm để "lấy lòng". Có người sợ hậu quả, kiểu như: “Lỡ Kumanthong nổi giận thì sao?” Có người lại hoang mang, không biết lời cầu có linh nghiệm thật hay chỉ là ảo tưởng. Nhưng sợ nhất là khi họ nhận ra, cầu nguyện với Kumanthong giống như cầm con dao hai lưỡi: vừa sắc bén, vừa dễ tự làm mình chảy máu.
Anh chàng ở trên là ví dụ điển hình. Người thường hay nghĩ Kumanthong là "cỗ máy ban phước", nhưng họ quên rằng pháp lực của chúng tôi cũng có giới hạn, và chúng tôi cũng có cảm xúc. Cầu nguyện với ma quỷ không phải là đi buff phước mà nó luôn đi kèm rủi ro, và nỗi sợ. Đấy là có thật.
Sau vụ đó, tôi quyết định không giúp ai bừa bãi nữa. Chiếc xe van cũ vẫn là nhà tôi, vẫn chật chội và hôi hám, nhưng tôi thấy yên bình hơn. Tôi không còn là Pé Ngộ ngây thơ ngày nào, sẵn sàng ra tay vì vài lời cầu xin. Giờ tôi khôn hơn, biết chọn lọc hơn.
Câu chuyện này không phải để dọa bạn, mà để bạn thấy cầu nguyện với Kumanthong không đơn giản như lời đồn. Nó có thể cho bạn điều bạn muốn, nhưng cái giá luôn đắt hơn bạn tưởng. Vậy nên, lần sau nếu bạn định thắp nhang trong một chiếc xe van cũ, hãy nghĩ kỹ nhé – đừng để Pé Ngộ phải nhắc lại lần nữa!
Chúng tôi không phải ma quỷ ghê gớm như lời đồn. Thật ra, tụi tôi chỉ muốn yên thân, sống qua ngày trong cái xe van này. Nhưng người sống cứ tìm đến, mang theo trái cây sống và những lời cầu xin làm tụi tôi đau đầu.
Một đêm trăng sáng, tôi đang lim dim thì nghe tiếng giày lẹp kẹp. Một anh chàng gầy nhom, mắt thâm quầng, tiến đến gần xe van. Anh ta thắp nhang, đặt xuống một túi cam, rồi quỳ xuống lẩm bẩm:
- "Pé Ngộ, giúp tôi với. Tôi muốn trúng số, chỉ một lần thôi. Tôi cần tiền để trả nợ, không là bọn cho vay nặng lãi nó đập tôi chết mất!"
Tôi ngáp một cái, lẩm bẩm trong đầu: “Lại cầu tiền nữa rồi. Bộ tôi là cây ATM sao ní?” Quán xét thấy anh ta tội nghiệp thật, tôi quyết định giúp một lần.
Tôi không phải kiểu Kumanthong thích khoe pháp thuật, nhưng lần này tôi cũng ráng. Tôi bay đến tương lai gần đó – đừng hỏi tôi bay kiểu gì, cứ tưởng tượng tôi như cơn gió nhẹ là được. Ở đó, tôi "căn mắt" tìm chút vận may qua các con số. Tôi tốt bụng báo mộng cho anh ta biết số đã thấy. Xong việc, tôi về nhà, nghĩ bụng: “Chắc anh ta sẽ qua cơn ngặt nghèo!”
Quả nhiên, anh ta kiếm được tiền, trả hết nợ, thoát khỏi mấy tay cho vay nặng lãi. Tôi tưởng câu chuyện kết thúc đẹp như phim, nhưng không! Một tuần sau, anh ta quay lại, mặt hớn hở, tay cầm nguyên một thùng táo to đùng.
- "Pé Ngộ, lần trước anh trúng thiệt! Giờ giúp anh trúng thêm lần nữa đi, anh muốn mua nhà, mua xe, sống sang chảnh một chút!"
Tôi trợn mắt: “Ủa, mới cứu mạng xong mà giờ đòi làm đại gia luôn hả?” Tôi từ chối thẳng, bảo rằng pháp lực của tôi không phải để phục vụ lòng tham. Nhưng anh ta không chịu, bắt đầu cúng thêm đồ, rồi đe dọa:
- "Nếu mày không giúp, tao sẽ đốt cái xe van này, cho tụi mày không còn chỗ ở!"
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa bực. “Đúng là được voi đòi tiên!”
Tôi không giúp nữa, nhưng anh ta không bỏ cuộc. Vẫn tìm cách phá chỗ ở chúng tôi.
Anh ta bắt đầu thấy ác mộng. Đêm nào cũng thấy tôi – Pé Ngộ – đứng cười khẩy trong góc phòng ngủ. Rồi tiền bạc anh ta kiếm được cứ lần lượt biến mất: lúc thì bị lừa, lúc thì mất cắp. Sức khỏe anh ta xuống dốc, mắt trũng sâu, tay run lẩy bẩy. Anh ta quay lại xe van, mặt mày tái mét:
- "Pé Ngộ, tôi xin lỗi! Tôi không ngờ cầu nguyện với mày lại đáng sợ thế này!"
Tôi thở dài: “Đáng sợ hả? Tôi còn chưa làm gì đâu mà!” Thật ra, cái đáng sợ không phải là tôi, mà là lòng tham của anh. Khi cầu nguyện với một linh hồn như tôi, anh ta đã mở cửa cho những thứ không thể kiểm soát. Tôi giúp anh, và anh trả lễ bằng cách phá Cô Nhi Viện? Cái giá anh trả sẽ lớn hơn cả những gì chúng tôi nhận được.
Tôi gặp nhiều người cầu nguyện lắm, và ai cũng mang theo nỗi sợ. Có người sợ tôi không nghe lời họ, sợ phải cúng bái thêm để "lấy lòng". Có người sợ hậu quả, kiểu như: “Lỡ Kumanthong nổi giận thì sao?” Có người lại hoang mang, không biết lời cầu có linh nghiệm thật hay chỉ là ảo tưởng. Nhưng sợ nhất là khi họ nhận ra, cầu nguyện với Kumanthong giống như cầm con dao hai lưỡi: vừa sắc bén, vừa dễ tự làm mình chảy máu.
Anh chàng ở trên là ví dụ điển hình. Người thường hay nghĩ Kumanthong là "cỗ máy ban phước", nhưng họ quên rằng pháp lực của chúng tôi cũng có giới hạn, và chúng tôi cũng có cảm xúc. Cầu nguyện với ma quỷ không phải là đi buff phước mà nó luôn đi kèm rủi ro, và nỗi sợ. Đấy là có thật.
Sau vụ đó, tôi quyết định không giúp ai bừa bãi nữa. Chiếc xe van cũ vẫn là nhà tôi, vẫn chật chội và hôi hám, nhưng tôi thấy yên bình hơn. Tôi không còn là Pé Ngộ ngây thơ ngày nào, sẵn sàng ra tay vì vài lời cầu xin. Giờ tôi khôn hơn, biết chọn lọc hơn.
Câu chuyện này không phải để dọa bạn, mà để bạn thấy cầu nguyện với Kumanthong không đơn giản như lời đồn. Nó có thể cho bạn điều bạn muốn, nhưng cái giá luôn đắt hơn bạn tưởng. Vậy nên, lần sau nếu bạn định thắp nhang trong một chiếc xe van cũ, hãy nghĩ kỹ nhé – đừng để Pé Ngộ phải nhắc lại lần nữa!

Nhận xét
Đăng nhận xét