Tôi – Thanh Quang Hiền Ngộ, hay còn gọi là Pé Ngộ – đã không thể ngừng nghĩ về thiêng đường bí ẩn phía sau cây cầu gỗ mà tôi từng thấy trong chuyến đi trước. Sau nhiều ngày năn nỉ, cuối cùng cha Lai cũng đồng ý dẫn tôi đi khám phá. Trước khi khởi hành, chúng tôi đã chuẩn bị nhiều thứ, bảo rằng nó sẽ bảo vệ chúng tôi. Tôi đeo sợi dây chuyền vào vào, cảm nhận luồng năng lượng mát lạnh, rồi cùng cha Lai bay đến cõi Phi Nhơn – nơi sinh sống của những sinh vật nửa người nửa thú kỳ lạ.
Tôi bay với vận tốc bình thường, cha Lai ung dung bay kế bên. Tò mò, tôi tăng tốc, rồi lao đi với tốc độ tối đa, cắm đầu cắm cổ lướt tới chỗ đám người thú. Gió rít qua tai, tôi thở dốc, mệt bở hơi tai khi dừng lại giữa đám đông. Nhưng ngay lập tức, cha Lai cũng xuất hiện đồng thời bên cạnh, mặt tỉnh bơ như vừa đi dạo. Tôi há miệng định hỏi, nhưng chưa kịp nói, cha Lai đã lên tiếng, giọng điềm tĩnh như đọc được suy nghĩ của tôi:
Tôi tiu nghỉu, biết rằng hỏi cũng vô ích. Thấy nói chuyện với ông cha nghiêm khắc này chẳng đi đến đâu, tôi quay sang đám sinh vật nửa người nửa thú, cố làm quen: "Nè nè, tui Ngộ nè, hôm nọ có đi chơi tới gặp mọi người nè. Có ai nhớ tui hông? Hôm nay tui dẫn cha Lai của tui tới nè. Cha tui sịn lắm, tui chạy mệt quá mệt mà ổng tỉnh queo kìa."
Đang nói chuyện rôm rả, bỗng cha Lai bước tới, ký lên đầu tôi một cái cốp đau điếng. Tôi ôm đầu, liếc ngang: "Cha là cái loài gì mà hung dữ vậy?"
Cha Lai chỉ thẳng mặt tôi, quát: "Mày nín! Cha tới làm việc, bộ đi chơi hay gì mà kết bạn tùm lum dzị?"
Tôi im thin thít, không dám cãi. Cha Lai đi ba bước, rồi dừng lại, như đã nhìn thấu mọi thứ ở cõi này. Ông quay sang tôi: "Mày khỏi hỏi lung tung chi cho mệt. Theo cha tới cây cầu gỗ."
Cha Lai nắm tay tôi, làm cái vút, và trong chớp mắt, chúng tôi đã đứng trước cây cầu gỗ đen thăm thẳm. Tôi ngước nhìn cha, hỏi: "Sao phải chỗ này không? Có cái vực này phải không? Đúng chỗ chưa?"
Cha Lai bay là là trên mặt cầu, còn tôi vẫn không thể bay, chỉ dám bước đi cẩn thận. Có cha phía trước, tôi an tâm hơn, chơi cò cò, nhưng vừa nhảy cò…cò… chẹp một cái, miếng gỗ dưới chân đột nhiên biến mất. Tôi rớt thẳng xuống vực, hoảng loạn rút lá bùa cha đưa hôm trước ra đốt, vừa la lên: "Cha ơi cứu Ngộ!"
Cha Lai xuất hiện giữa không trung, đỡ lấy tôi, nhưng chẳng hỏi han gì, chỉ nói: "Dzừa lòng tao lắm."
Nhờ ánh sáng từ lá bùa cháy, tôi kịp thấy phía đáy vực là một con sông máu đỏ au. Nước chảy một chiều, không có rác, mà toàn là những sinh vật nửa người nửa thú từng rớt xuống, chìm nổi trên mặt nước. Vách vực dựng đứng, cao ngút, họ không thể leo lên, cũng chẳng kêu cứu được. Tôi rùng mình, lạnh toát sống lưng.
Cha Lai kéo tôi bay lên bờ, hỏi: "Sao? Còn muốn đi qua tiếp không?"
Tôi gật đầu: "Muốn lắm... Nhưng cha chỉ con bay trước nha. Té một lần sợ quá rồi."
Cha Lai mỉm cười: "Dễ ẹt! Giờ làm theo cha nè. Nhắm mắt lại, chấp tay. Niệm 10 lần Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát. Rồi xin ngài ban phúc cho tự do bay lượn để khám phá rõ ràng cõi giới này."
Tôi làm theo, và từ trên trời, một luồng sáng vàng nhỏ như sợi tóc phóng xuống, phập vào đầu tôi. Giờ đây, tôi có thể bay lượn tự do trên cây cầu gỗ, không còn bị khống chế nữa. Tôi quay sang trách cha: "Sao cha không chỉ con sớm hơn?"
Cha Lai nhún vai: "Ủa ai biểu mày không hỏi? Cha cũng làm y vậy mới bay được nè."
Tôi lắc đầu, bay vù qua bên kia cầu, nhưng chưa kịp dừng lại thì bị một lực hút mạnh kéo tiếp. Hên sao tôi kịp chụp lấy một cột đá gần đó, gào lên: "Cha ơi cứu..."
Cha Lai vẫn đứng yên giữa cầu, nhưng cánh tay ông xuyên qua hư không, chạm vào người tôi, kéo tôi về bên cạnh trong tích tắc. Tôi ngạc nhiên: "Sao cha làm được vậy?"
Cha Lai giải thích: "Ở nơi đây, không gian và thời gian không chi phối được cha. Cha mới xé không gian lôi con quay lại đây đó. Ghê hông? Ghê hông?"
Tôi tròn mắt: "Hay đó cha ơi!"
Rồi tôi hỏi: "Cuối cùng là cái gì ở bên kia cầu vậy cha?"
Cha Lai bảo: "Con đốt thêm lá bùa nữa đi, xua tan bóng tối thì con tự thấy chứ mắc gì hỏi?"
Tôi đốt lá bùa, và qua ánh sáng, tôi thấy "thiêng đường" kia thực chất là một cái miệng hang dẫn vào núi. Nhưng cái núi này không phải núi thường – nó là một sinh vật khổng lồ, với những cột đá nhai qua nhai lại như răng. Ai qua cầu gỗ mà không rớt xuống sông máu thì cũng sẽ rơi vào miệng Con Núi này.
Cha Lai nhìn tôi: "Mày thấy nó rồi phải không? Giờ thì lùi ra sau lưng cha đi. Để cha xử lý."
Ông quay sang Con Núi, quát lớn: "Con tao mà mày cũng dám nhai à? Mày tới công chuyện rồi. Mày coi tao nè!"
Cha Lai bắt ấn, miệng niệm thần chú gì đó tôi không hiểu. Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Động đất kéo tới, càng lúc càng mạnh. Mặt đất nứt toác, xé Con Núi làm đôi. Bầu trời cũng rách một vệt, ánh sáng chiều rọi xuống. Những sinh vật nửa người nửa thú hoảng loạn, chạy tán loạn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nơi này vốn an lành, chưa từng có thiên tai, vậy mà giờ đây tan hoang.
Tôi hỏi: "Cha vừa làm gì dạ?"
Cha Lai đáp: "Đó là một loại thần chú khế hợp giữa linh hồn cha và thiên đạo. Mày có tu thêm triệu năm nữa cũng hổng hiểu đâu. Bỏ qua đi."
Cha Lai ngừng tay khi Con Núi đã tan tành. Không còn cầu, không còn vực, không còn màn sương đen. Mọi thứ trở thành một vùng đất trống trải, hoang tàn.
Tôi cùng cha đi ngược lại nơi cộng đồng sinh vật nửa người nửa thú sinh sống. Trận động đất vừa rồi khiến nhà cửa đổ sập, kẻ chết, người bị thương, tang thương khắp nơi. Cha Lai nhìn tôi, nói: "Con muốn thấy thiêng đường phải không? Tại ngay đây cha sẽ cho con thấy."
Ông nhập vào thiền định, niệm thần chú chúc phúc. Âm thanh phát ra như tiếng của một vị cổ Phật thuyết pháp, trầm bổng vang vọng. Mặt đất dưới chân chúng tôi biến thành mã não, lan tỏa dần như vết dầu loang trên mặt nước. Khi chạm tới cây cối, chúng hóa thành vàng rực rỡ. Một tòa thành bằng bạc sáng óng ánh hiện ra, đẹp đẽ và trang nghiêm.
Đám sinh vật nửa người nửa thú kinh hãi lùi lại, không dám bước lên mặt đất mã não. Họ thử tiến tới, nhưng bị một vách ngăn vô hình chặn lại. Những sinh vật bên trong cũng không thể ra ngoài. Tôi ba chân bốn cẳng chạy vào thành, tham quan từng ngóc ngách. Mọi thứ êm dịu, lộng lẫy, khiến tôi ngỡ như đang lạc vào cõi tiên.
Nhưng rồi, cha Lai gọi: "Về thôi Ngộ. Có người trên hư không bảo cha quậy đủ rồi. Nói chúng ta về để yên cho mọi người tu tập."
Tôi chạy ra, chạm vào tay cha, và trong chớp mắt, chúng tôi đã về đến Cô Nhi Viện Kumanthong.
Tôi chưa kịp hỏi, cha Lai đã nói: "Tao cha mày mà. Chỗ này tao bước cái tới nơi. Có mày ngu mới phải đi tới lâu vậy đó."
Rồi ông nghiêm giọng: "Mày chỉ là đồ ếch ngồi đáy giếng thôi. Lo siêng năng tinh tấn tu hành đi. Mày còn yếu lắm. Những việc cha làm được, mày không làm được còn nhiều lắm con. Tương tự như vậy, những gì cha nghe được, con cũng không nghe được. Những gì cha nhìn thấy được, con cũng không nhìn thấy được."
Cha Lai giải thích thêm: "Linh hồn cũng chia thành các tầng bậc khác nhau. Không phải tự nhiên mà có cô hồn đầu đường xó chợ, hay quỷ nhi, hay tiên thánh, hay Bồ Tát... Sự phân biệt không chỉ là cái tên gọi không đâu con. Mà đó là một quá trình tôi luyện. Không phải nằm trong góc nhà mà đạt được các danh hiệu như Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn đâu."
Vừa dứt lời, cha Lai biến mất. Để lại trong tôi thao thức suy ngẫm về sức mạnh, và hành trình dài phía trước.
Tôi bay với vận tốc bình thường, cha Lai ung dung bay kế bên. Tò mò, tôi tăng tốc, rồi lao đi với tốc độ tối đa, cắm đầu cắm cổ lướt tới chỗ đám người thú. Gió rít qua tai, tôi thở dốc, mệt bở hơi tai khi dừng lại giữa đám đông. Nhưng ngay lập tức, cha Lai cũng xuất hiện đồng thời bên cạnh, mặt tỉnh bơ như vừa đi dạo. Tôi há miệng định hỏi, nhưng chưa kịp nói, cha Lai đã lên tiếng, giọng điềm tĩnh như đọc được suy nghĩ của tôi:
- "Mày còn chậm lắm. Khỏi thắc mắc."
Tôi tiu nghỉu, biết rằng hỏi cũng vô ích. Thấy nói chuyện với ông cha nghiêm khắc này chẳng đi đến đâu, tôi quay sang đám sinh vật nửa người nửa thú, cố làm quen: "Nè nè, tui Ngộ nè, hôm nọ có đi chơi tới gặp mọi người nè. Có ai nhớ tui hông? Hôm nay tui dẫn cha Lai của tui tới nè. Cha tui sịn lắm, tui chạy mệt quá mệt mà ổng tỉnh queo kìa."
Đang nói chuyện rôm rả, bỗng cha Lai bước tới, ký lên đầu tôi một cái cốp đau điếng. Tôi ôm đầu, liếc ngang: "Cha là cái loài gì mà hung dữ vậy?"
Cha Lai chỉ thẳng mặt tôi, quát: "Mày nín! Cha tới làm việc, bộ đi chơi hay gì mà kết bạn tùm lum dzị?"
Tôi im thin thít, không dám cãi. Cha Lai đi ba bước, rồi dừng lại, như đã nhìn thấu mọi thứ ở cõi này. Ông quay sang tôi: "Mày khỏi hỏi lung tung chi cho mệt. Theo cha tới cây cầu gỗ."
Cha Lai nắm tay tôi, làm cái vút, và trong chớp mắt, chúng tôi đã đứng trước cây cầu gỗ đen thăm thẳm. Tôi ngước nhìn cha, hỏi: "Sao phải chỗ này không? Có cái vực này phải không? Đúng chỗ chưa?"
- "Giờ mày sẵn sàng chưa? Đi khám phá tiếp nè."
Cha Lai bay là là trên mặt cầu, còn tôi vẫn không thể bay, chỉ dám bước đi cẩn thận. Có cha phía trước, tôi an tâm hơn, chơi cò cò, nhưng vừa nhảy cò…cò… chẹp một cái, miếng gỗ dưới chân đột nhiên biến mất. Tôi rớt thẳng xuống vực, hoảng loạn rút lá bùa cha đưa hôm trước ra đốt, vừa la lên: "Cha ơi cứu Ngộ!"
Cha Lai xuất hiện giữa không trung, đỡ lấy tôi, nhưng chẳng hỏi han gì, chỉ nói: "Dzừa lòng tao lắm."
Nhờ ánh sáng từ lá bùa cháy, tôi kịp thấy phía đáy vực là một con sông máu đỏ au. Nước chảy một chiều, không có rác, mà toàn là những sinh vật nửa người nửa thú từng rớt xuống, chìm nổi trên mặt nước. Vách vực dựng đứng, cao ngút, họ không thể leo lên, cũng chẳng kêu cứu được. Tôi rùng mình, lạnh toát sống lưng.
Cha Lai kéo tôi bay lên bờ, hỏi: "Sao? Còn muốn đi qua tiếp không?"
Tôi gật đầu: "Muốn lắm... Nhưng cha chỉ con bay trước nha. Té một lần sợ quá rồi."
Cha Lai mỉm cười: "Dễ ẹt! Giờ làm theo cha nè. Nhắm mắt lại, chấp tay. Niệm 10 lần Nam Mô Quán Thế Âm Bồ Tát. Rồi xin ngài ban phúc cho tự do bay lượn để khám phá rõ ràng cõi giới này."
Tôi làm theo, và từ trên trời, một luồng sáng vàng nhỏ như sợi tóc phóng xuống, phập vào đầu tôi. Giờ đây, tôi có thể bay lượn tự do trên cây cầu gỗ, không còn bị khống chế nữa. Tôi quay sang trách cha: "Sao cha không chỉ con sớm hơn?"
Cha Lai nhún vai: "Ủa ai biểu mày không hỏi? Cha cũng làm y vậy mới bay được nè."
Tôi lắc đầu, bay vù qua bên kia cầu, nhưng chưa kịp dừng lại thì bị một lực hút mạnh kéo tiếp. Hên sao tôi kịp chụp lấy một cột đá gần đó, gào lên: "Cha ơi cứu..."
Cha Lai vẫn đứng yên giữa cầu, nhưng cánh tay ông xuyên qua hư không, chạm vào người tôi, kéo tôi về bên cạnh trong tích tắc. Tôi ngạc nhiên: "Sao cha làm được vậy?"
Cha Lai giải thích: "Ở nơi đây, không gian và thời gian không chi phối được cha. Cha mới xé không gian lôi con quay lại đây đó. Ghê hông? Ghê hông?"
Tôi tròn mắt: "Hay đó cha ơi!"
Rồi tôi hỏi: "Cuối cùng là cái gì ở bên kia cầu vậy cha?"
Cha Lai bảo: "Con đốt thêm lá bùa nữa đi, xua tan bóng tối thì con tự thấy chứ mắc gì hỏi?"
Tôi đốt lá bùa, và qua ánh sáng, tôi thấy "thiêng đường" kia thực chất là một cái miệng hang dẫn vào núi. Nhưng cái núi này không phải núi thường – nó là một sinh vật khổng lồ, với những cột đá nhai qua nhai lại như răng. Ai qua cầu gỗ mà không rớt xuống sông máu thì cũng sẽ rơi vào miệng Con Núi này.
Cha Lai nhìn tôi: "Mày thấy nó rồi phải không? Giờ thì lùi ra sau lưng cha đi. Để cha xử lý."
Ông quay sang Con Núi, quát lớn: "Con tao mà mày cũng dám nhai à? Mày tới công chuyện rồi. Mày coi tao nè!"
Cha Lai bắt ấn, miệng niệm thần chú gì đó tôi không hiểu. Đột nhiên, mặt đất rung chuyển dữ dội. Động đất kéo tới, càng lúc càng mạnh. Mặt đất nứt toác, xé Con Núi làm đôi. Bầu trời cũng rách một vệt, ánh sáng chiều rọi xuống. Những sinh vật nửa người nửa thú hoảng loạn, chạy tán loạn mà không hiểu chuyện gì đang xảy ra. Nơi này vốn an lành, chưa từng có thiên tai, vậy mà giờ đây tan hoang.
Tôi hỏi: "Cha vừa làm gì dạ?"
Cha Lai đáp: "Đó là một loại thần chú khế hợp giữa linh hồn cha và thiên đạo. Mày có tu thêm triệu năm nữa cũng hổng hiểu đâu. Bỏ qua đi."
Cha Lai ngừng tay khi Con Núi đã tan tành. Không còn cầu, không còn vực, không còn màn sương đen. Mọi thứ trở thành một vùng đất trống trải, hoang tàn.
Tôi cùng cha đi ngược lại nơi cộng đồng sinh vật nửa người nửa thú sinh sống. Trận động đất vừa rồi khiến nhà cửa đổ sập, kẻ chết, người bị thương, tang thương khắp nơi. Cha Lai nhìn tôi, nói: "Con muốn thấy thiêng đường phải không? Tại ngay đây cha sẽ cho con thấy."
Ông nhập vào thiền định, niệm thần chú chúc phúc. Âm thanh phát ra như tiếng của một vị cổ Phật thuyết pháp, trầm bổng vang vọng. Mặt đất dưới chân chúng tôi biến thành mã não, lan tỏa dần như vết dầu loang trên mặt nước. Khi chạm tới cây cối, chúng hóa thành vàng rực rỡ. Một tòa thành bằng bạc sáng óng ánh hiện ra, đẹp đẽ và trang nghiêm.
Đám sinh vật nửa người nửa thú kinh hãi lùi lại, không dám bước lên mặt đất mã não. Họ thử tiến tới, nhưng bị một vách ngăn vô hình chặn lại. Những sinh vật bên trong cũng không thể ra ngoài. Tôi ba chân bốn cẳng chạy vào thành, tham quan từng ngóc ngách. Mọi thứ êm dịu, lộng lẫy, khiến tôi ngỡ như đang lạc vào cõi tiên.
Nhưng rồi, cha Lai gọi: "Về thôi Ngộ. Có người trên hư không bảo cha quậy đủ rồi. Nói chúng ta về để yên cho mọi người tu tập."
Tôi chạy ra, chạm vào tay cha, và trong chớp mắt, chúng tôi đã về đến Cô Nhi Viện Kumanthong.
Tôi chưa kịp hỏi, cha Lai đã nói: "Tao cha mày mà. Chỗ này tao bước cái tới nơi. Có mày ngu mới phải đi tới lâu vậy đó."
Rồi ông nghiêm giọng: "Mày chỉ là đồ ếch ngồi đáy giếng thôi. Lo siêng năng tinh tấn tu hành đi. Mày còn yếu lắm. Những việc cha làm được, mày không làm được còn nhiều lắm con. Tương tự như vậy, những gì cha nghe được, con cũng không nghe được. Những gì cha nhìn thấy được, con cũng không nhìn thấy được."
Cha Lai giải thích thêm: "Linh hồn cũng chia thành các tầng bậc khác nhau. Không phải tự nhiên mà có cô hồn đầu đường xó chợ, hay quỷ nhi, hay tiên thánh, hay Bồ Tát... Sự phân biệt không chỉ là cái tên gọi không đâu con. Mà đó là một quá trình tôi luyện. Không phải nằm trong góc nhà mà đạt được các danh hiệu như Như Lai, Ứng Cúng, Chánh Biến Tri, Minh Hạnh Túc, Thiện Thệ, Thế Gian Giải, Vô Thượng Sĩ, Điều Ngự Trượng Phu, Thiên Nhân Sư, Phật Thế Tôn đâu."
Vừa dứt lời, cha Lai biến mất. Để lại trong tôi thao thức suy ngẫm về sức mạnh, và hành trình dài phía trước.

Nhận xét
Đăng nhận xét