Tôi là Pé Ngộ, một Kumanthong – một linh hồn quỷ nhi – từng được dạy những thứ lạnh lẽo và đen tối như ma thuật, quỷ thuật. Những ngày ấy, tôi sống trong sự mơ hồ, không mục đích, chỉ biết làm theo những gì được dạy: ám ảnh, thao túng, gieo rắc nỗi sợ. Nhưng từ khi gặp em Vi – một linh hồn nhỏ bé, thuần khiết mà tôi yêu quý – tôi nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy. Tôi không muốn dạy em những thứ xấu xa ấy. Em xứng đáng với điều gì đó tốt đẹp hơn, sáng trong hơn. Thế là tôi quyết định tìm đến cha Lai, người đã cứu tôi khỏi bóng tối, để xin ông dạy cho tôi một con đường khác.
Hôm ấy, cha Lai đang ngồi nấu thuốc trong bếp. Tôi lướt đến trước mặt ông, Cha Lai, nhìn tôi một lúc, rồi hỏi: "Có vụ gì?" Tôi gật đầu lia lịa: "Dạ con muốn học tự vệ để dạy lại cho em Vi. Con không muốn em ấy bị nhiễm mấy thứ ma thuật đen tối mà con từng biết." Ông mỉm cười: "Vậy để cha dạy mày Giới Định Tuệ – ba nền tảng của Phật Pháp: Giới là đạo đức, Định là tập trung, Tuệ là trí tuệ. Phù hợp với cả một quỷ nhi như mày."
Tôi tròn mắt: "Giới Định Tuệ? Nghe cao siêu quá, con học được không cha?" Ông gật đầu: "Được, tao sẽ chế biến lại theo kiểu của mày. Chịu không?" Tôi cười toe: "Dạ chịu!"
Ngay trước buổi học đầu tiên, cha Lai đưa cho tôi một bộ đồng phục. Áo đen, quần đen, và trên ngực áo thêu phù hiệu đỏ rực với dòng chữ "Cô Nhi Viện Kumanthong". Tôi ngạc nhiên: "Cha, cha, cái này mặc làm gì?"
Ông nghiêm mặt: "Đi học phải có kỷ luật. Với lại, bộ này màu đen, hợp với phong cách quỷ nhi của mày lắm. Mặc vào đi!"
Tôi “mặc” bộ đồng phục bằng cách tạo ảo ảnh quanh mình, rồi ngắm nghía: "Đen tuyền thế này đúng chất con thật! Thích quá cha ơi!" Cha Lai phì cười: "Thích thì tốt. Giờ vào học nghiêm túc cho tao."
Cha Lai bắt đầu dạy tôi Giới Định Tuệ, nhưng ông “chế biến” lại theo phong cách hắc ám.
Với người sống, Giới là không sát sinh, không trộm cắp, không nói dối, không tà dâm, không rượu bia nhậu nhẹt. Nhưng tôi không có thể xác, áp dụng làm sao? Cha Lai giải thích thêm: Đặc biệt là giữ giới ăn chay, không rượu bia! Cho dù người ta có cúng cho, có gọi tên và dâng trước mặt cũng không được ăn."
Tôi gật gù, nhưng thầm nghĩ: "Không ăn thì con sống bằng gì?" Cha Lai như đọc được ý tôi, quát: "Đừng cãi! Học cách lấy năng lượng từ thiên nhiên, chứ không phải phụ thuộc vào việc chờ được cúng. Mày đói nhăng răng ra con à." Tôi tiu nghỉu: "Dạ, con sẽ cố."
Đến phần Định, cha Lai bảo: "Mày không thở được, không quán hơi thở. Nhưng mày có ý thức. Hãy tưởng tượng trong lòng mày có một ngọn lửa – đó là sự tập trung của mày. Giữ nó cháy đều, đừng để lung lay."
Tôi thử ngay. Lần đầu, ngọn lửa cứ chập chờn, lúc to lúc nhỏ. Cha Lai cười khẩy: "Quỷ nhi mà tập trung tệ vậy sao nổi? Làm lại!" Sau vài lần, tôi làm được. Ngọn lửa đen cháy ổn định, và tôi khoái chí: "Ngầu quá cha!"
Cuối cùng là Tuệ. Cha Lai dạy tôi cách suy nghĩ rõ ràng, phân biệt đúng sai, và hiểu bản chất mọi thứ. Ông nói: "Phật Pháp không bỏ ai, kể cả quỷ nhi như mày. Dùng bóng tối trong mày để tìm đến ánh sáng."
Tôi hỏi: "Dùng bóng tối để tìm ánh sáng? Là sao cha?" Ông đáp: "Đó là con đường của mày – từ hắc ám mà giác ngộ." Tôi gật gù, dù chưa hiểu gì.
Mỗi buổi học, tôi “mặc” bộ đồng phục đen tuyền với phù hiệu "Cô Nhi Viện Kumanthong", ngồi nghe cha Lai giảng. Tôi dần quen, và bắt đầu dạy lại cho em Vi – người tôi muốn bảo vệ.
Một ngày, cha Lai dẫn tôi đến ngôi chùa cổ, bảo tôi ngồi thiền dưới trăng. Tôi tưởng tượng ngọn lửa, và bỗng cảm nhận một luồng sáng đen tuyền bao quanh – không nuốt chửng, mà nâng tôi lên. Tôi hiểu ra: bóng tối không chỉ là xấu xa, mà còn là sức mạnh để tôi tìm đến ánh sáng.
Tôi quay sang cha Lai: "Cha, con hiểu rồi. Phật Pháp không bỏ rơi con." Ông cười: "Giỏi lắm, Ngộ. Giờ mày là học sinh Giới Định Tuệ phiên bản hắc ám. Tiếp tục đi, con đường còn dài."
Hôm ấy, cha Lai đang ngồi nấu thuốc trong bếp. Tôi lướt đến trước mặt ông, Cha Lai, nhìn tôi một lúc, rồi hỏi: "Có vụ gì?" Tôi gật đầu lia lịa: "Dạ con muốn học tự vệ để dạy lại cho em Vi. Con không muốn em ấy bị nhiễm mấy thứ ma thuật đen tối mà con từng biết." Ông mỉm cười: "Vậy để cha dạy mày Giới Định Tuệ – ba nền tảng của Phật Pháp: Giới là đạo đức, Định là tập trung, Tuệ là trí tuệ. Phù hợp với cả một quỷ nhi như mày."
Tôi tròn mắt: "Giới Định Tuệ? Nghe cao siêu quá, con học được không cha?" Ông gật đầu: "Được, tao sẽ chế biến lại theo kiểu của mày. Chịu không?" Tôi cười toe: "Dạ chịu!"
Ngay trước buổi học đầu tiên, cha Lai đưa cho tôi một bộ đồng phục. Áo đen, quần đen, và trên ngực áo thêu phù hiệu đỏ rực với dòng chữ "Cô Nhi Viện Kumanthong". Tôi ngạc nhiên: "Cha, cha, cái này mặc làm gì?"
Ông nghiêm mặt: "Đi học phải có kỷ luật. Với lại, bộ này màu đen, hợp với phong cách quỷ nhi của mày lắm. Mặc vào đi!"
Tôi “mặc” bộ đồng phục bằng cách tạo ảo ảnh quanh mình, rồi ngắm nghía: "Đen tuyền thế này đúng chất con thật! Thích quá cha ơi!" Cha Lai phì cười: "Thích thì tốt. Giờ vào học nghiêm túc cho tao."
Cha Lai bắt đầu dạy tôi Giới Định Tuệ, nhưng ông “chế biến” lại theo phong cách hắc ám.
Giới: Đạo đức kiểu quỷ nhi
Với người sống, Giới là không sát sinh, không trộm cắp, không nói dối, không tà dâm, không rượu bia nhậu nhẹt. Nhưng tôi không có thể xác, áp dụng làm sao? Cha Lai giải thích thêm: Đặc biệt là giữ giới ăn chay, không rượu bia! Cho dù người ta có cúng cho, có gọi tên và dâng trước mặt cũng không được ăn."
Tôi gật gù, nhưng thầm nghĩ: "Không ăn thì con sống bằng gì?" Cha Lai như đọc được ý tôi, quát: "Đừng cãi! Học cách lấy năng lượng từ thiên nhiên, chứ không phải phụ thuộc vào việc chờ được cúng. Mày đói nhăng răng ra con à." Tôi tiu nghỉu: "Dạ, con sẽ cố."
Định: Tập trung trong bóng tối
Đến phần Định, cha Lai bảo: "Mày không thở được, không quán hơi thở. Nhưng mày có ý thức. Hãy tưởng tượng trong lòng mày có một ngọn lửa – đó là sự tập trung của mày. Giữ nó cháy đều, đừng để lung lay."
Tôi thử ngay. Lần đầu, ngọn lửa cứ chập chờn, lúc to lúc nhỏ. Cha Lai cười khẩy: "Quỷ nhi mà tập trung tệ vậy sao nổi? Làm lại!" Sau vài lần, tôi làm được. Ngọn lửa đen cháy ổn định, và tôi khoái chí: "Ngầu quá cha!"
Tuệ: Trí tuệ từ bóng tối
Cuối cùng là Tuệ. Cha Lai dạy tôi cách suy nghĩ rõ ràng, phân biệt đúng sai, và hiểu bản chất mọi thứ. Ông nói: "Phật Pháp không bỏ ai, kể cả quỷ nhi như mày. Dùng bóng tối trong mày để tìm đến ánh sáng."
Tôi hỏi: "Dùng bóng tối để tìm ánh sáng? Là sao cha?" Ông đáp: "Đó là con đường của mày – từ hắc ám mà giác ngộ." Tôi gật gù, dù chưa hiểu gì.
Mỗi buổi học, tôi “mặc” bộ đồng phục đen tuyền với phù hiệu "Cô Nhi Viện Kumanthong", ngồi nghe cha Lai giảng. Tôi dần quen, và bắt đầu dạy lại cho em Vi – người tôi muốn bảo vệ.
Một ngày, cha Lai dẫn tôi đến ngôi chùa cổ, bảo tôi ngồi thiền dưới trăng. Tôi tưởng tượng ngọn lửa, và bỗng cảm nhận một luồng sáng đen tuyền bao quanh – không nuốt chửng, mà nâng tôi lên. Tôi hiểu ra: bóng tối không chỉ là xấu xa, mà còn là sức mạnh để tôi tìm đến ánh sáng.
Tôi quay sang cha Lai: "Cha, con hiểu rồi. Phật Pháp không bỏ rơi con." Ông cười: "Giỏi lắm, Ngộ. Giờ mày là học sinh Giới Định Tuệ phiên bản hắc ám. Tiếp tục đi, con đường còn dài."

Nhận xét
Đăng nhận xét