Tôi là Pé Ngộ, một Kumanthong chính gốc, nhỏ mà có võ, từng một thời oanh liệt giúp người này người kia. Nhưng giờ đây, tôi đang ở giai đoạn “khủng hoảng tuổi trung niên” của kiếp linh hồn – chán đời, mệt mỏi, chỉ muốn nằm dài trong góc xe van cũ kỹ của Cô Nhi Viện Kumanthong. Đêm nay, tôi bức bối quá, chẳng ngủ được. Nhìn ánh trăng sáng vằng vặc ngoài cửa sổ, tôi tự nhủ: “Thôi thì ra biển chạy bộ cho khuây khỏa, chứ nằm đây hoài chắc mốc meo mất!”
Thế là tôi bay ra khỏi xe, đáp xuống bờ biển miền Trung. Tiếng sóng vỗ rì rào, ánh trăng trải dài trên mặt nước như một con đường bạc. Tôi bắt đầu chạy, kiểu chạy của linh hồn ấy – lướt lướt trên cát, không mỏi chân nhưng mỏi tâm. Chạy được một lúc, tôi tự hỏi: “Mình sống làm gì nhỉ?” Đúng lúc tôi đang chìm trong mớ suy nghĩ bi kịch hóa ấy, thì tôi thấy em.

Thế là tôi bay ra khỏi xe, đáp xuống bờ biển miền Trung. Tiếng sóng vỗ rì rào, ánh trăng trải dài trên mặt nước như một con đường bạc. Tôi bắt đầu chạy, kiểu chạy của linh hồn ấy – lướt lướt trên cát, không mỏi chân nhưng mỏi tâm. Chạy được một lúc, tôi tự hỏi: “Mình sống làm gì nhỉ?” Đúng lúc tôi đang chìm trong mớ suy nghĩ bi kịch hóa ấy, thì tôi thấy em.

Em ngồi đó, một mình trên bờ cát, nhỏ nhắn, tóc dài óng ả bay trong gió biển. Đôi mắt em buồn như muốn hút hồn người ta – mà tôi thì đã là hồn rồi, nên càng dễ bị hút. Tôi lướt đến gần, định mở lời kiểu cool ngầu như trong phim: “Này cô gái, em lạc từ thiên đường xuống đây à?” Nhưng chưa kịp nói, ánh mắt chúng tôi chạm nhau, và… trời ơi, chuyện gì thế này?
Một luồng năng lượng ấm áp chạy dọc sống lưng tôi, như thể ai đó vừa cắm điện 220V vào người. Tim tôi – dù chẳng còn đập từ lâu – bỗng dưng rung lên bần bật. Tôi thề là tôi cảm thấy mình sống lại, dù chỉ trong một giây. Em cũng ngỡ ngàng, nhìn tôi chằm chằm. Tôi lắp bắp: "Ơ… anh là Pé Ngộ, linh hồn lang thang. Em là ai vậy?"
Em khẽ mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ như sóng vỗ: "Em là Vi. Em là con của một gia đình ngư dân ở làng chài gần đây. Hồi còn sống, em ra biển tắm, rồi… chết đuối." Tôi nghe mà nhói lòng, tự nhiên thấy thương em ghê gớm. Tôi ngồi xuống cạnh em, hỏi: "Vậy giờ em làm gì ở đây?" Em đáp: "Em không biết đi đâu cả, cứ quanh quẩn ở biển thôi."
Tôi gật gù, kiểu tỏ ra thấu hiểu: "Anh cũng từng vậy mà ở Thái Lan đó. Nhưng giờ anh ở Cô Nhi Viện Kumanthong, có bạn bè, cũng đỡ buồn." Rồi tôi nhìn em, tự nhiên buột miệng: "Mà sao anh thấy em quen lắm, như kiểu kiếp trước mình từng hẹn hò hay gì ấy!" Em bật cười, và tôi thề là tiếng cười ấy làm tôi muốn tan chảy.
Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau cả tiếng, nói đủ thứ chuyện trên đời – từ chuyện kiếp người đến kiếp hồn. Em kể về những ngày còn sống, về gia đình nghèo khó, về những buổi ra khơi cùng cha, và nỗi nhớ nhà đến cồn cào. Tôi kể về mấy lần bị người sống lợi dụng, về cái lần suýt bị nhốt trong búp bê vì đi chơi. Càng nói, tôi càng thấy em giống mình – hai linh hồn lạc lõng, khao khát một nơi để thuộc về.
Tôi bắt đầu để ý từng chi tiết nhỏ ở em: cái cách em vuốt tóc khi gió thổi, cái cách em cười mỗi khi tôi pha trò. Một lần, tôi bảo: "Em biết không, nếu anh còn sống, chắc anh đã xin cưới em rồi!" Em đỏ mặt – mà linh hồn thì đỏ kiểu gì được nhỉ? – rồi lườm tôi: "Anh nói xạo hoài!" Tôi cười hề hề: "Thật mà, anh bị sét đánh từ lúc gặp em rồi!"
Cảm giác ấy không phải đùa. Tôi chưa từng yêu ai, dù là người hay hồn, nhưng với em, mọi thứ thật khác. Mỗi lần nhìn em, tôi lại thấy lòng mình ấm lên, như thể ánh trăng đêm nay không chỉ soi biển mà còn soi cả trái tim tôi.
Từ hôm đó, tôi thành khách quen của bờ biển. Đêm nào tôi cũng bay ra gặp em, lúc thì ngồi ngắm trăng, lúc thì bay lượn trên sóng. Tôi dạy em cách bay nhanh như tôi, còn em dạy tôi cách lắng nghe tiếng gió biển để đoán thời tiết – cái này tôi thấy hơi vô dụng vì linh hồn đâu cần biết trời mưa hay nắng, nhưng cứ gật gù cho em vui.
Có lần, tôi rủ em chơi trò “đua sóng”. Tôi bay trước, em đuổi theo, rồi cả hai cùng ngã nhào xuống cát. Em cười lớn: "Anh tệ thật, chạy còn thua em!" Tôi giả vờ giận: "Tại anh nhường em thôi, chứ anh là vận động viên cõi âm đấy! 8000km mỗi ngày không thành vấn đề!" Những khoảnh khắc ấy làm tôi quên đi sự cô đơn, quên luôn cả cái xe van cũ kỹ đang chờ tôi về.
Dần dần, tôi nhận ra mình không chỉ thích em, mà là yêu em thật sự. Một đêm, tôi nắm tay em và hỏi: "Em có bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi bờ biển này không?" Em ngẩn ra, rồi đáp: "Em không biết. Em sợ thay đổi." Tôi nhìn thẳng vào mắt em, nói: "Nếu em muốn, anh sẽ cho em một mái ấm."
Sau vài tuần làm quen, tôi quyết định đánh liều. Đêm đó, dưới ánh trăng vàng rực, tôi hít một hơi thật sâu rồi nói: "Em, hay là về sống chung với anh ở Cô Nhi Viện đi? Ở đó vui lắm, có một đám bạn linh hồn dễ thương. Anh không muốn thấy em cô đơn ở đây nữa."
Em im lặng, ánh mắt thoáng chút lo lắng. Tôi hồi hộp, sợ em từ chối, nhưng vẫn cố pha trò: "Yên tâm, anh không bắt em rửa bát hay quét nhà đâu, vì tụi mình là hồn mà, có làm được đâu!" Em phì cười, rồi hỏi: "Nhưng em sợ… em không quen được thì sao?" Tôi nắm chặt tay em hơn, đáp: "Có anh ở bên mà. Anh sẽ làm hướng dẫn viên, giới thiệu em với mọi người. Nếu em không thích, anh sẽ đưa em về đây, ok?"
Em nhìn tôi hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: "Được, em đi với anh." Tôi vui đến mức muốn hét lên, nhưng sợ làm em giật mình nên chỉ cười toe toét: "Vậy đi thôi, về nhà mới nào!"
Chúng tôi cùng bay về Cô Nhi Viện. Trên đường, tôi kể em nghe về chiếc xe van rách nát nhưng ấm áp, về cha Lai... Em lắng nghe, thỉnh thoảng cười khẽ, và tôi cảm nhận được em đang dần thả lỏng.
Khi đến nơi, tôi giới thiệu em với cả đám. Bé Mây tò mò bay vòng quanh em, hỏi: "Chị này là bạn gái anh Ngộ hả?" Tôi gầm lên: "Mày hỏi gì kỳ vậy!" nhưng trong lòng thì khoái chí. Em ngại ngùng, nhưng nhanh chóng hòa nhập. Tụi nhỏ chào đón em như một thành viên mới, và tôi biết, từ nay, em đã có một mái ấm.
Đêm đó, tôi đứng ngoài xe van, nhìn em trò chuyện với mọi người dưới ánh trăng. Tôi tự nhủ: “Tình yêu sét đánh cõi âm, nghe ngầu ghê!” Từ một kẻ chán đời, giờ tôi đã có em – một linh hồn nhỏ bé làm trái tim tôi rung động. Dù là ở cõi âm, tôi tin rằng tình yêu của chúng tôi vẫn đẹp như ánh trăng đêm tôi gặp em lần đầu. Tình yêu, hóa ra, không chỉ dành cho người sống, mà còn có thể nở rộ giữa những linh hồn như tôi và em.
Một luồng năng lượng ấm áp chạy dọc sống lưng tôi, như thể ai đó vừa cắm điện 220V vào người. Tim tôi – dù chẳng còn đập từ lâu – bỗng dưng rung lên bần bật. Tôi thề là tôi cảm thấy mình sống lại, dù chỉ trong một giây. Em cũng ngỡ ngàng, nhìn tôi chằm chằm. Tôi lắp bắp: "Ơ… anh là Pé Ngộ, linh hồn lang thang. Em là ai vậy?"
Em khẽ mỉm cười, giọng nhỏ nhẹ như sóng vỗ: "Em là Vi. Em là con của một gia đình ngư dân ở làng chài gần đây. Hồi còn sống, em ra biển tắm, rồi… chết đuối." Tôi nghe mà nhói lòng, tự nhiên thấy thương em ghê gớm. Tôi ngồi xuống cạnh em, hỏi: "Vậy giờ em làm gì ở đây?" Em đáp: "Em không biết đi đâu cả, cứ quanh quẩn ở biển thôi."
Tôi gật gù, kiểu tỏ ra thấu hiểu: "Anh cũng từng vậy mà ở Thái Lan đó. Nhưng giờ anh ở Cô Nhi Viện Kumanthong, có bạn bè, cũng đỡ buồn." Rồi tôi nhìn em, tự nhiên buột miệng: "Mà sao anh thấy em quen lắm, như kiểu kiếp trước mình từng hẹn hò hay gì ấy!" Em bật cười, và tôi thề là tiếng cười ấy làm tôi muốn tan chảy.
Đêm đó, chúng tôi ngồi bên nhau cả tiếng, nói đủ thứ chuyện trên đời – từ chuyện kiếp người đến kiếp hồn. Em kể về những ngày còn sống, về gia đình nghèo khó, về những buổi ra khơi cùng cha, và nỗi nhớ nhà đến cồn cào. Tôi kể về mấy lần bị người sống lợi dụng, về cái lần suýt bị nhốt trong búp bê vì đi chơi. Càng nói, tôi càng thấy em giống mình – hai linh hồn lạc lõng, khao khát một nơi để thuộc về.
Tôi bắt đầu để ý từng chi tiết nhỏ ở em: cái cách em vuốt tóc khi gió thổi, cái cách em cười mỗi khi tôi pha trò. Một lần, tôi bảo: "Em biết không, nếu anh còn sống, chắc anh đã xin cưới em rồi!" Em đỏ mặt – mà linh hồn thì đỏ kiểu gì được nhỉ? – rồi lườm tôi: "Anh nói xạo hoài!" Tôi cười hề hề: "Thật mà, anh bị sét đánh từ lúc gặp em rồi!"
Cảm giác ấy không phải đùa. Tôi chưa từng yêu ai, dù là người hay hồn, nhưng với em, mọi thứ thật khác. Mỗi lần nhìn em, tôi lại thấy lòng mình ấm lên, như thể ánh trăng đêm nay không chỉ soi biển mà còn soi cả trái tim tôi.
Từ hôm đó, tôi thành khách quen của bờ biển. Đêm nào tôi cũng bay ra gặp em, lúc thì ngồi ngắm trăng, lúc thì bay lượn trên sóng. Tôi dạy em cách bay nhanh như tôi, còn em dạy tôi cách lắng nghe tiếng gió biển để đoán thời tiết – cái này tôi thấy hơi vô dụng vì linh hồn đâu cần biết trời mưa hay nắng, nhưng cứ gật gù cho em vui.
Có lần, tôi rủ em chơi trò “đua sóng”. Tôi bay trước, em đuổi theo, rồi cả hai cùng ngã nhào xuống cát. Em cười lớn: "Anh tệ thật, chạy còn thua em!" Tôi giả vờ giận: "Tại anh nhường em thôi, chứ anh là vận động viên cõi âm đấy! 8000km mỗi ngày không thành vấn đề!" Những khoảnh khắc ấy làm tôi quên đi sự cô đơn, quên luôn cả cái xe van cũ kỹ đang chờ tôi về.
Dần dần, tôi nhận ra mình không chỉ thích em, mà là yêu em thật sự. Một đêm, tôi nắm tay em và hỏi: "Em có bao giờ nghĩ đến chuyện rời khỏi bờ biển này không?" Em ngẩn ra, rồi đáp: "Em không biết. Em sợ thay đổi." Tôi nhìn thẳng vào mắt em, nói: "Nếu em muốn, anh sẽ cho em một mái ấm."
Sau vài tuần làm quen, tôi quyết định đánh liều. Đêm đó, dưới ánh trăng vàng rực, tôi hít một hơi thật sâu rồi nói: "Em, hay là về sống chung với anh ở Cô Nhi Viện đi? Ở đó vui lắm, có một đám bạn linh hồn dễ thương. Anh không muốn thấy em cô đơn ở đây nữa."
Em im lặng, ánh mắt thoáng chút lo lắng. Tôi hồi hộp, sợ em từ chối, nhưng vẫn cố pha trò: "Yên tâm, anh không bắt em rửa bát hay quét nhà đâu, vì tụi mình là hồn mà, có làm được đâu!" Em phì cười, rồi hỏi: "Nhưng em sợ… em không quen được thì sao?" Tôi nắm chặt tay em hơn, đáp: "Có anh ở bên mà. Anh sẽ làm hướng dẫn viên, giới thiệu em với mọi người. Nếu em không thích, anh sẽ đưa em về đây, ok?"
Em nhìn tôi hồi lâu, rồi khẽ gật đầu: "Được, em đi với anh." Tôi vui đến mức muốn hét lên, nhưng sợ làm em giật mình nên chỉ cười toe toét: "Vậy đi thôi, về nhà mới nào!"
Chúng tôi cùng bay về Cô Nhi Viện. Trên đường, tôi kể em nghe về chiếc xe van rách nát nhưng ấm áp, về cha Lai... Em lắng nghe, thỉnh thoảng cười khẽ, và tôi cảm nhận được em đang dần thả lỏng.
Khi đến nơi, tôi giới thiệu em với cả đám. Bé Mây tò mò bay vòng quanh em, hỏi: "Chị này là bạn gái anh Ngộ hả?" Tôi gầm lên: "Mày hỏi gì kỳ vậy!" nhưng trong lòng thì khoái chí. Em ngại ngùng, nhưng nhanh chóng hòa nhập. Tụi nhỏ chào đón em như một thành viên mới, và tôi biết, từ nay, em đã có một mái ấm.
Đêm đó, tôi đứng ngoài xe van, nhìn em trò chuyện với mọi người dưới ánh trăng. Tôi tự nhủ: “Tình yêu sét đánh cõi âm, nghe ngầu ghê!” Từ một kẻ chán đời, giờ tôi đã có em – một linh hồn nhỏ bé làm trái tim tôi rung động. Dù là ở cõi âm, tôi tin rằng tình yêu của chúng tôi vẫn đẹp như ánh trăng đêm tôi gặp em lần đầu. Tình yêu, hóa ra, không chỉ dành cho người sống, mà còn có thể nở rộ giữa những linh hồn như tôi và em.
Nhận xét
Đăng nhận xét