Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong & Rủ Rê Cha Lai Đi Du Lịch Cõi Phi Nhơn

Sự tò mò về thiêng đường phía sau cây cầu đen thăm thẳm đó cứ cuốn lấy tôi như một cơn gió không ngừng thổi qua tâm trí. Từ ngày ra đời đến nay, tôi – Thanh Quang Hiền Ngộ – chưa từng được đặt chân lên thiêng đường, cái nơi mà người ta đồn đại là đẹp như mơ, sáng như ngọc, và đầy những điều kỳ diệu mà một linh hồn nhỏ bé như tôi chỉ dám tưởng tượng trong những giấc mơ giữa ban ngày. Nhưng cái ý nghĩ tự mình đi khám phá lại làm tôi lạnh sống lưng. Sợ chết! Tôi mà vượt qua cây cầu gỗ ấy một mình, biết đâu lại mất mạng, hay tệ hơn, bị kẹt mãi mãi ở một cõi giới nào đó không lối thoát. Thế là tôi nảy ra một âm mưu: dụ dỗ cha Lai dẫn tôi đi. Cha Lai là người duy nhất tôi tin tưởng, dù ông nghiêm khắc và quái gỡ, nhưng năng lực của ông thì khỏi bàn. Nếu có cha Lai đi cùng, tôi sẽ chẳng phải sợ gì cả.

Nghĩ là làm, tôi bay về Q6, nơi cha Lai đang ngồi trong căn phòng nhỏ đầy bao cao su cũ và tàn thuốc vương vãi. Ông đang livestream trong blued và gạ lụm ai đó. Tôi đáp xuống trước mặt ông, cố làm ra vẻ hào hứng:

  • "Cha Lai! Con vừa đi một chuyến du lịch tâm linh, kể cha nghe nha!"

Cha Lai liếc tôi, rồi nhàn nhạt đáp: "Có gì mà mày hớn hở dữ vậy, Ngộ?"

Tôi bắt đầu kể tất tần tật, từ cảnh vật kỳ lạ tôi thấy trên đường đến những sinh vật nửa người nửa thú tôi gặp ở cõi phi nhơn. Tôi còn kể cả chuyện Già Thú, một lão già có cái đầu hổ, bảo với tôi rằng bên kia cây cầu gỗ đen thăm thẳm là thiêng đường. Nhưng khi tôi đến gần cây cầu đó, pháp lực của tôi bỗng dưng biến mất, như thể bị ai đó hút cạn. Tôi té cái bịch xuống chân cầu, may mà chạy thoát được.

Rồi tôi tung chiêu khích tướng, cái chiêu mà tôi nghĩ chắc chắn sẽ khiến cha Lai phải động lòng: "Con nghĩ năng lực của cha cũng chẳng khá hơn đâu. Đến chân cầu đó, chắc cũng té cái bịch như con thôi. Mà cha sợ độ cao, hổng chừng còn tè ra quần luôn ấy chứ!"

Tôi cười khanh khách, tưởng tượng cảnh cha Lai mặt mày tái mét, ôm cây cầu mà run lẩy bẩy. Nhưng cha Lai chẳng hề bị mắc lừa. Ông xuống live, ngồi thẳng lưng, nhìn tôi với đôi mắt sắc như dao. Rồi ông bắt đầu lên lớp.

"Ngộ, mày nghe tao nói đây," cha Lai bắt đầu, giọng trầm như tiếng chuông chùa vang lên giữa đêm khuya. "Thế giới này, dù là cõi dương hay cõi âm, đều giống nhau ở một điểm: đầy những sự lừa gạt, những sự dối trá. Cõi phi nhơn nửa người nửa thú mà mày kể cũng không ngoại lệ. Nó được tạo ra bởi ý niệm của chúng sanh, mà chúng sanh thì rất dối trá. Biết đâu cái lão Già Thú đó nói bên kia cầu là thiêng đường, nhưng thực ra lại là địa ngục thì sao?"




Tôi ngẩn người, chưa kịp phản bác thì cha Lai tiếp tục: "Tao dạy mày phải khắc cốt ghi tâm điều này: Dù cái thứ trước mắt mày là ánh sáng hay bóng tối gì, mày đừng bao giờ tin. Dù đó là ánh sáng, mày đừng tin. Dù đó là bóng tối, mày đừng bao giờ tin. Dù mày thấy nó ngay trước mặt, mày cũng không bao giờ được quyền tin. Đừng bao giờ tin, không tin, cóc tin!"

Tôi há hốc mồm. Cha Lai nói mà như gầm lên, từng chữ đập vào tai tôi như búa bổ vào đá. Ông còn thêm: "Thấy cảnh giới, cảnh tượng quần què gì tao cũng phá cho nát luôn. Dù hiện hình Phật, hình Bồ Tát, thần thánh hay ma quỷ gì, tao cũng dẹp hết. Mày hiểu không, Ngộ?"

Tôi gật gù, nhưng trong bụng thì ấm ức. Gài cha đi không được, còn bị lên lớp sài sể một trận ra trò. Cái kế hoạch khích tướng của tôi thất bại thảm hại. Cha Lai không những không bị kích động mà còn khiến tôi bắt đầu nghi ngờ chính cái "thiêng đường" mà tôi hằng ao ước. Nhưng tôi không bỏ cuộc. Tôi đổi chiến lược.

  • "Cha ơi, cha dẫn con đi đi mà," tôi xuống giọng, làm bộ mặt tội nghiệp. "Con tò mò lắm, không đi không chịu nổi đâu. Cha không đi cùng, lỡ con chết ở đó thì sao?"

Cha Lai hừ một tiếng: "Mày chết thì tự chịu, dụ tao làm gì?"

"Nhưng cha là người giỏi nhất mà!" tôi năn nỉ tiếp. "Con tin cha có thể bảo vệ con. Với lại, cha không muốn biết cái thiêng đường đó là thật hay giả sao? Lỡ nó đẹp thật thì sao? Cha không tò mò chút nào hả?"

Tôi cứ ỉ ôi, hết đứng lên ngồi xuống, lại bay vòng vòng quanh cha Lai, miệng không ngừng líu lo. Tôi biết cha Lai ghét nhất là bị làm phiền, nhưng tôi quyết tâm phải gài cho ông dẫn tôi đi bằng được. Cuối cùng, sau một hồi dài bị tôi tra tấn bằng lời lẽ, cha Lai thở dài:

"Thôi được rồi, Ngộ. Tao sẽ dẫn mày đi. Nhưng không phải đi liền bây giờ. Để tao tính toán ngày giờ hợp lý đã."

Tôi reo lên mừng rỡ, nhảy nhót khắp phòng như một con chim vừa được thả khỏi lồng. Cha Lai lắc đầu, lẩm bẩm gì đó về việc "nuôi mày đúng là rước họa vào thân". Nhưng tôi không quan tâm. Tôi đã thành công! Cha Lai sẽ dẫn tôi đi chinh phục cõi giới đó!

Ngay khi tôi đang hớn hở vì chiến thắng, một chuyện kỳ lạ xảy ra. Sợi dây chuyền có viên ngọc trai tím mà cha Lai từng tặng tôi – “passport du lịch của tôi” – bỗng nhiên phát sáng dữ dội. Ánh sáng trắng lóa bùng lên từ viên ngọc, chiếu rọi cả căn phòng nhỏ. Tôi giật mình, suýt nữa đánh rơi sợi dây chuyền. Cha Lai cũng đứng bật dậy, mắt mở to, tay siết chặt chuỗi hạt.

"Ngộ, đưa tao xem!" cha Lai ra lệnh.

Tôi run run đưa sợi dây chuyền cho ông. Cha Lai cầm lấy, quan sát kỹ, rồi mặt ông tối sầm lại. "Có kẻ đang theo dõi chúng ta," ông nói, giọng trầm như có đá đè lên. "Sợi dây này chỉ sáng lên khi có thế lực nào đó nhòm ngó. Chuyến đi của mày không đơn giản đâu, Ngộ."

Tôi lạnh người. Thế lực nào đó? Theo dõi chúng tôi? Chẳng lẽ cái "thiêng đường" mà tôi khao khát không phải là nơi an lành như tôi tưởng, mà là một cái bẫy? Ý nghĩ đó làm tôi rùng mình. Hóa ra, sự tò mò của tôi không chỉ là một cuộc phiêu lưu vô hại, mà có thể dẫn đến những nguy hiểm mà tôi chưa từng lường trước. Cha Lai đặt sợi dây chuyền xuống, nhìn tôi: "Mày còn muốn đi nữa không?"

Tôi nuốt nước bọt, nhưng rồi gật đầu: "Dạ, vẫn muốn. Nhưng cha phải đi cùng con!"

Cha Lai thở dài, không nói gì thêm.

Từ hôm đó, cha Lai bắt đầu chuẩn bị cho chuyến đi. Ông lôi ra những cuốn sách cổ, tính toán ngày giờ theo âm dương, ngũ hành, rồi vẽ lên giấy những ký hiệu mà tôi chẳng hiểu nổi. Ông còn làm thêm vài lá bùa, nhét vào túi áo tôi và dặn: "Cầm cho kỹ, đừng làm mất. Lỡ gặp chuyện gì, mấy cái này cứu được mày."

Tôi gật đầu lia lịa, trong lòng vừa hồi hộp vừa háo hức. Dù sợi dây chuyền phát sáng làm tôi hơi sợ, nhưng cái ý nghĩ được đặt chân lên thiêng đường – hay bất cứ nơi nào bên kia cây cầu – vẫn khiến tôi không thể ngồi yên. Cha Lai thì khác. Ông trầm ngâm hơn hẳn, như thể đang cân nhắc điều gì đó rất nghiêm trọng.

Cuối cùng, ngày xuất phát cũng đến. Cha Lai nhập vào thiền định, xuất hồn ra bay lơ lửng kế bên tôi. Rồi con dẫn đường đi, cha theo sau ngay đây.

Bên kia là gì? Thiêng đường hay địa ngục? Tôi không biết. Nhưng với cha Lai bên cạnh, tôi tin mình sẽ vượt qua được tất cả.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kumanthong Và Nỗi Sợ Thất Nghiệp

Sự Lạc Lõng Của Một Linh Hồn Hoàn Lương Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị, một quỷ nhi sinh ra từ bóng tối và lời nguyền, với mục đích rõ ràng: hoặc mang lại may mắn, giúp chủ nhân phát tài phát lộc, hoặc gieo rắc nỗi sợ, gây hại cho kẻ thù. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi—một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi ý định của người sở hữu. Rồi một ngày, ông thầy Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Ông chọn tôi giữa hàng chục bức tượng khác, không vì tham vọng hay lợi ích, mà vì ông cảm nhận được sự lạc lõng trong tôi. “Chú mày cần một mái nhà,” ông nói, giọng trầm ấm. Ông mang t...

Kumanthong Và Cái Tên Thanh Quang Hiền Ngộ

Bóng Tối Của Số Sáu Tôi không có tên. Tôi không có tuổi. Tôi là một quỷ nhi, một linh hồn được tạo ra từ những nghi lễ mờ ám trong bóng tối của miền bắc Thái Lan. Thế giới của tôi là một khoảng không vô định, không ánh sáng, không ký ức, chỉ có sự phục tùng mù quáng. Ông thầy pháp, người đã triệu hồi tôi từ cõi hư vô, gọi tôi là "Số Sáu". Đó không phải một cái tên thật sự, chỉ là một con số để phân biệt tôi với những linh hồn khác dưới trướng ông. Tôi là một công cụ, một cái bóng lặng lẽ thực hiện những mệnh lệnh đen tối: mang tài lộc cho kẻ tham lam, gieo rắc nỗi sợ cho đối thủ của ông. Tôi không biết mình là ai, không biết mình tồn tại vì điều gì. Tôi không cười, không khóc, không cảm nhận—chỉ là một cái xác khô bé nhỏ chứa đựng một linh hồn vô định. Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự trống rỗng. Tôi không có khái niệm về thời gian, không phân biệt được ngày hay đêm. Tôi chỉ biết làm theo lệnh, di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác. Cho đến một ngày, số phận tôi tha...

Kumanthong và Ngày Khai Trương Cô Nhi Viện

Bóng Tối Vỉa Hè Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi không nhớ rõ mình từng là ai, chỉ biết rằng tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị năm tôi được bốn tuổi, một quỷ nhi được thổi hồn để mang lại may mắn hoặc nỗi sợ, tùy vào ý định của người sở hữu. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi – một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi lời nguyền. Rồi một ngày, ông thầy Mr. Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Tôi gọi ông cầu cứu : Hãy mua tôi về, tôi sẽ phù hộ cho ông.” Ông trả lời xéo xắt: “Tao không cần!” Rồi đi tiếp ra khỏi chợ. Tôi lại gọi tiếp: “Hãy mua tôi về đi, ông cần gì tôi sẽ giúp.” Ông trả lời quá quắc hơn nữa: “V...