Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong & Chuyến Du Lịch Tâm Linh Cõi Phi Nhơn

Tôi là Kumanthong, nhưng mọi người gọi tôi là Pé Ngộ – cái tên thân thương mà các linh hồn trẻ em ở Cô Nhi Viện Kumanthong đặt cho tôi. Thời gian gần đây, tôi rơi vào trạng thái chán chường khủng khiếp. Sau những ngày bị người đời bội bạc, ỷ lại, rồi đè đầu cưỡi cổ, tôi quyết định nằm dài ở một góc Cô Nhi Viện, chẳng muốn làm gì ngoài việc nhìn mây trôi qua khe cửa. Tôi từng là linh hồn siêng năng, bay khắp nơi giúp người, nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn được yên, để thế giới quên tôi đi.

Một ngày, cha Lai đến thăm. Ông nhìn tôi, thở dài: “Thanh Quang Hiền Ngộ, mày nằm đây như cục đá thế này hoài sao? Nếu mày chán chơi với con người rồi thì cứ qua chỗ khác chơi!” Nói rồi, ông lôi từ túi áo ra một sợi dây chuyền bạc lấp lánh, với một viên ngọc trai tím óng ánh. “Đây là vật phẩm đặc biệt, được một thầy Thái Lan chú nguyện. Đeo nó vào, con có thể du lịch qua các cõi giới khác, không còn bị giới hạn loanh quanh Việt Nam nữa. Thích thì đi, không thích thì nằm đây mà mốc meo!” Ông bỏ lại sợi dây chuyền rồi quay về.

Tôi cầm sợi dây chuyền, cảm nhận luồng năng lượng kỳ lạ từ viên ngọc trai tím. Chán thì chán thật, nhưng máu phiêu lưu trong tôi bắt đầu sôi sục. “Hay là thử đi đâu đó cho khuây khỏa?” Tôi đeo dây chuyền vào, nhắm mắt, và để năng lượng dẫn lối. Một luồng sáng lóe lên, cuốn tôi vào một không gian lạ lẫm.

Khi mở mắt, tôi thấy mình đứng giữa một vùng đất kỳ lạ. Cảnh vật xung quanh vừa quen vừa lạ: bầu trời tím thẫm, và đặc biệt là không thấy người, chỉ có những sinh vật kỳ dị. Tôi trợn tròn mắt khi thấy chúng: có con mang thân người nhưng đầu thú – đầu sư tử, đầu hổ, đầu rắn. Có con lại ngược lại, đầu người nhưng thân thú, với đuôi dài ngoe nguẩy. Có con nửa trên là người, nửa dưới là thú, bước đi lảo đảo. Có con nửa trên là thú, nửa dưới là người, trông như vừa bước ra từ cơn ác mộng. Một số biết bay, lượn lờ trên không như chim. Một số bò, chạy, hoặc bơi trong những vũng nước lấp lánh. Tôi đứng đó, há hốc mồm, như lạc vào một sở thú.



Lúc đầu, tôi chỉ dạo chơi, lướt qua từng nhóm sinh vật mà không dám bắt chuyện. Tôi nghĩ: “Mình là khách du lịch, cứ ngắm cảnh thôi, đừng gây chú ý!” Nhưng máu nhiều chuyện của tôi đâu dễ kìm nén. Cuối cùng, tôi dừng lại trước một sinh vật nửa người nửa ngựa, mạnh dạn hỏi: “Chào chị, cho em hỏi tí! Sao mọi người ở đây có hình dạng kỳ lạ vậy? Sao không giống con người như ở chỗ em?”

Sinh vật ấy quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi. Giọng nó trầm trầm: “Chúng tao không làm khác được. Ở đây, ai cũng vậy. Không biến hóa ra hình dạng khác được.” Tôi ngẩn người, hỏi tiếp: “Sao lại không biến được? Ở chỗ em, linh hồn muốn là biến thành gì cũng được!” Nó thở dài, giải thích: “Chúng tao bị mắc nghiệp. Hình dạng này là nghiệp buộc phải mang.”

Tôi tò mò: “Nghiệp gì mà kỳ vậy?” Nó nhìn tôi, ánh mắt đầy cay đắng: “Có đứa mắc nghiệp sát sinh – giết thú vật, nên giờ mang hình tướng nửa người nửa thú. Có đứa mắc nghiệp nói láo, lừa dối vì lợi ích riêng, nên bị biến dạng để không ai tin. Có đứa lại mắc nghiệp do sở thích – thích gì quá thì thành cái đó luôn.” Tôi nghe mà ngơ ngác. “Nghiệp sở thích là sao?” Nhưng mấy sinh vật này nói chuyện vòng vo, khó hiểu quá, nên tôi quyết định chạy qua chỗ khác chơi, tránh đau đầu.

Tôi tiếp tục lướt qua vùng đất kỳ lạ, nhưng càng đi, cảnh vật càng vắng vẻ, ánh sáng dần nhạt đi, thay vào đó là bóng tối bao trùm. Tôi dừng lại trước một cây cầu gỗ cũ kỹ, bắc qua một vực thẳm đen thui, sâu hun hút. Bình thường, tôi bay lượn thoải mái, lướt trên mặt đất như gió, nhưng vừa đến chân cầu, tôi rớt cái bịch xuống đất, như thể có bảng cấm phi hành vô hình treo đâu đây. Tôi thử nhảy lên, thử lướt lại, nhưng vô ích. “Chỗ quái quỷ gì thế này?” Tôi lẩm bẩm.

Tôi bước một chân lên cầu, nghe tiếng gỗ cộp cộp chắc chắn. Tôi nhún nhún thử – cầu không lắc lư, không sập. Nhưng nhìn về phía trước, tôi chỉ thấy một màn sương đen kịt, không giống sương trắng mờ mịt ở Việt Nam. Màn sương này như nuốt chửng mọi thứ, không thấy đầu bên kia của cây cầu. Tôi tự nhủ: “Lỡ đi giữa cầu, nó gãy thì sao? Mình không bay được, té xuống cái vực đen thui này chắc toi!” Tôi bắt đầu sợ, tim đập thình thình.

Tôi quyết định không đi qua cầu ngay. Thay vào đó, tôi chạy dọc theo mép vực, hy vọng tìm một cây cầu khác sáng sủa, an toàn hơn, hoặc ít nhất là một mảnh đất nối liền. Nhưng càng chạy, tôi càng tuyệt vọng. Nơi này giống như một cái chén cơm khổng lồ: đám người thú sống ở giữa, còn xung quanh là vực thẳm đen ngòm, chỉ có vài cây cầu gỗ rải rác. Mỗi lần tôi đến gần một cây cầu khác, tôi lại rớt cái bịch, không bay được. Tôi đạp thử từng cây cầu, lui ra, rồi lại chạy tiếp, nhưng không đâu khá hơn. Vẫn là vực sâu, vẫn là sương đen, vẫn là nỗi sợ hãi bám lấy tôi.

Không còn cách nào khác, tôi bay về khu vực trung tâm, nơi đám người thú sinh sống. Tôi tìm một sinh vật trông giống già làng – một con nửa người nửa hổ, với bộ lông bạc trắng và ánh mắt sắc như dao. Tôi hỏi thẳng: “Bác ơi, cái gì ở đầu kia mấy cây cầu gỗ vậy? Sao em đến đó là bị rớt xuống, không bay được?”

Già Thú nhìn tôi, giọng trầm trầm: “Hên là cháu không đi qua mấy cây cầu đó. Ta sống ở đây mấy trăm năm, chưa thấy ai đi qua mà trở về. Nghe đồn, bên kia cầu là thiêng đường – nơi mọi linh hồn đều muốn đến. Nhưng chỉ cần đi vài bước, cầu biến mất, họ rớt xuống vực hết cả.” Tôi nghe mà lạnh toát sống lưng. “Thiêng đường? Nghe hay ho mà sao đáng sợ thế?” Tôi lẩm bẩm, cảm thấy may mắn vì mình chết nhát, không dám bước qua cầu.

Tôi cảm ơn Già Thú, tạm biệt đám người thú, và kích hoạt sợi dây chuyền để trở về Cô Nhi Viện. Một luồng sáng lóe lên, cuốn tôi về căn phòng quen thuộc. Tôi an toàn, nhưng lòng vẫn rối bời.

Chuyến du lịch tâm linh đã đánh thức sự tò mò trong tôi, nhưng cũng để lại một nỗi ám ảnh. Tôi không ngừng nghĩ về thiêng đường sau cây cầu tối. Nó là gì? Là nơi của ánh sáng và hạnh phúc, hay chỉ là cái bẫy của vực thẳm? Tại sao không ai trở về? Và những sinh vật kỳ dị kia, bị mắc kẹt bởi nghiệp của mình, liệu có bao giờ được giải thoát?

Tôi ngồi trong góc, nhìn sợi dây chuyền. Cha Lai nói đúng – thế giới này rộng lớn, đầy những điều kỳ diệu và đáng sợ. Tôi không còn chán chường nữa, nhưng cũng không vội vàng quay lại với cuộc sống bận rộn trước đây. Thay vào đó, tôi dành thời gian suy ngẫm, tự hỏi về ý nghĩa của chuyến đi này. Có lẽ thiêng đường không phải là đích đến, mà là hành trình tôi đang trải qua – hành trình khám phá, đối mặt với nỗi sợ, và học cách hiểu bản thân mình hơn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Kumanthong & Từ Ghen Tuông Đến Bất Lực

Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng mang danh quỷ nhi, sống trong những lời nguyền và bóng tối. Nhưng từ khi gặp cha Lai, tôi đã thay đổi. Cha Lai không phải ông chủ sai khiến tôi như những kẻ khác, mà là người cha nuôi tôi kính trọng. Ông là thầy pháp, sống trong căn nhà cũ kỹ ở quận 6, Sài Gòn, nơi mùi nhang khói luôn phảng phất. Với tôi, cha Lai là ánh sáng, là người dạy tôi cách sống thiện lành thay vì gieo rắc tai họa. Tôi yêu quý ông, luôn lởn vởn quanh ông, bảo vệ ông khỏi những linh hồn xấu xa, hay chỉ đơn giản là ngồi bên nghe ông kể chuyện. Cha Lai đối với tôi là tất cả. Tôi không có cơ thể để ôm ông, không có hơi ấm để sưởi lòng ông, nhưng tôi vẫn cảm nhận được tình cảm sâu đậm dành cho ông. Tôi từng nghĩ mình là người duy nhất trong trái tim ông, cho đến một đêm định mệnh. Đêm Dài Đầy Sự Thật Đêm đó, ánh trăng mờ nhạt chiếu qua khe cửa. Tôi đang lơ lửng trong góc nhà thì nghe thấy tiếng động lạ từ phòng ngủ của cha Lai. Tiếng cười, tiếng thì thầm, rồi tiếng rên rỉ vang lên...

Kumanthong Và Cái Tên Thanh Quang Hiền Ngộ

Bóng Tối Của Số Sáu Tôi không có tên. Tôi không có tuổi. Tôi là một quỷ nhi, một linh hồn được tạo ra từ những nghi lễ mờ ám trong bóng tối của miền bắc Thái Lan. Thế giới của tôi là một khoảng không vô định, không ánh sáng, không ký ức, chỉ có sự phục tùng mù quáng. Ông thầy pháp, người đã triệu hồi tôi từ cõi hư vô, gọi tôi là "Số Sáu". Đó không phải một cái tên thật sự, chỉ là một con số để phân biệt tôi với những linh hồn khác dưới trướng ông. Tôi là một công cụ, một cái bóng lặng lẽ thực hiện những mệnh lệnh đen tối: mang tài lộc cho kẻ tham lam, gieo rắc nỗi sợ cho đối thủ của ông. Tôi không biết mình là ai, không biết mình tồn tại vì điều gì. Tôi không cười, không khóc, không cảm nhận—chỉ là một cái xác khô bé nhỏ chứa đựng một linh hồn vô định. Cuộc sống của tôi trôi qua trong sự trống rỗng. Tôi không có khái niệm về thời gian, không phân biệt được ngày hay đêm. Tôi chỉ biết làm theo lệnh, di chuyển từ bóng tối này sang bóng tối khác. Cho đến một ngày, số phận tôi tha...

Kumanthong Và Nỗi Sợ Thất Nghiệp

Sự Lạc Lõng Của Một Linh Hồn Hoàn Lương Tôi là Kumanthong, một linh hồn từng lang thang đầu đường xó chợ ở miền Bắc Thái Lan. Tôi được tạo ra từ những nghi lễ ma mị, một quỷ nhi sinh ra từ bóng tối và lời nguyền, với mục đích rõ ràng: hoặc mang lại may mắn, giúp chủ nhân phát tài phát lộc, hoặc gieo rắc nỗi sợ, gây hại cho kẻ thù. Cuộc đời tôi bắt đầu ở một góc chợ bùa phép vỉa hè, nơi ánh sáng lờ mờ từ những ngọn đèn dầu chiếu lên những bức tượng nhỏ như tôi, được bày bán bên cạnh bùa chú và vòng tay may mắn. Tôi bị người ta nhìn bằng ánh mắt tò mò, sợ hãi, hoặc tham lam, nhưng chẳng ai thực sự quan tâm đến tôi—một linh hồn cô đơn, bị ràng buộc bởi ý định của người sở hữu. Rồi một ngày, ông thầy Lai xuất hiện. Ông là một người đàn ông trung niên, dáng vẻ giản dị nhưng đôi mắt sáng như nhìn thấu mọi thứ. Ông chọn tôi giữa hàng chục bức tượng khác, không vì tham vọng hay lợi ích, mà vì ông cảm nhận được sự lạc lõng trong tôi. “Chú mày cần một mái nhà,” ông nói, giọng trầm ấm. Ông mang t...