Chuyển đến nội dung chính

Kumanthong & Chuyến Du Lịch Tâm Linh Cõi Phi Nhơn

Tôi là Kumanthong, nhưng mọi người gọi tôi là Pé Ngộ – cái tên thân thương mà các linh hồn trẻ em ở Cô Nhi Viện Kumanthong đặt cho tôi. Thời gian gần đây, tôi rơi vào trạng thái chán chường khủng khiếp. Sau những ngày bị người đời bội bạc, ỷ lại, rồi đè đầu cưỡi cổ, tôi quyết định nằm dài ở một góc Cô Nhi Viện, chẳng muốn làm gì ngoài việc nhìn mây trôi qua khe cửa. Tôi từng là linh hồn siêng năng, bay khắp nơi giúp người, nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn được yên, để thế giới quên tôi đi.

Một ngày, cha Lai đến thăm. Ông nhìn tôi, thở dài: “Thanh Quang Hiền Ngộ, mày nằm đây như cục đá thế này hoài sao? Nếu mày chán chơi với con người rồi thì cứ qua chỗ khác chơi!” Nói rồi, ông lôi từ túi áo ra một sợi dây chuyền bạc lấp lánh, với một viên ngọc trai tím óng ánh. “Đây là vật phẩm đặc biệt, được một thầy Thái Lan chú nguyện. Đeo nó vào, con có thể du lịch qua các cõi giới khác, không còn bị giới hạn loanh quanh Việt Nam nữa. Thích thì đi, không thích thì nằm đây mà mốc meo!” Ông bỏ lại sợi dây chuyền rồi quay về.

Tôi cầm sợi dây chuyền, cảm nhận luồng năng lượng kỳ lạ từ viên ngọc trai tím. Chán thì chán thật, nhưng máu phiêu lưu trong tôi bắt đầu sôi sục. “Hay là thử đi đâu đó cho khuây khỏa?” Tôi đeo dây chuyền vào, nhắm mắt, và để năng lượng dẫn lối. Một luồng sáng lóe lên, cuốn tôi vào một không gian lạ lẫm.

Khi mở mắt, tôi thấy mình đứng giữa một vùng đất kỳ lạ. Cảnh vật xung quanh vừa quen vừa lạ: bầu trời tím thẫm, và đặc biệt là không thấy người, chỉ có những sinh vật kỳ dị. Tôi trợn tròn mắt khi thấy chúng: có con mang thân người nhưng đầu thú – đầu sư tử, đầu hổ, đầu rắn. Có con lại ngược lại, đầu người nhưng thân thú, với đuôi dài ngoe nguẩy. Có con nửa trên là người, nửa dưới là thú, bước đi lảo đảo. Có con nửa trên là thú, nửa dưới là người, trông như vừa bước ra từ cơn ác mộng. Một số biết bay, lượn lờ trên không như chim. Một số bò, chạy, hoặc bơi trong những vũng nước lấp lánh. Tôi đứng đó, há hốc mồm, như lạc vào một sở thú.



Lúc đầu, tôi chỉ dạo chơi, lướt qua từng nhóm sinh vật mà không dám bắt chuyện. Tôi nghĩ: “Mình là khách du lịch, cứ ngắm cảnh thôi, đừng gây chú ý!” Nhưng máu nhiều chuyện của tôi đâu dễ kìm nén. Cuối cùng, tôi dừng lại trước một sinh vật nửa người nửa ngựa, mạnh dạn hỏi: “Chào chị, cho em hỏi tí! Sao mọi người ở đây có hình dạng kỳ lạ vậy? Sao không giống con người như ở chỗ em?”

Sinh vật ấy quay lại, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi. Giọng nó trầm trầm: “Chúng tao không làm khác được. Ở đây, ai cũng vậy. Không biến hóa ra hình dạng khác được.” Tôi ngẩn người, hỏi tiếp: “Sao lại không biến được? Ở chỗ em, linh hồn muốn là biến thành gì cũng được!” Nó thở dài, giải thích: “Chúng tao bị mắc nghiệp. Hình dạng này là nghiệp buộc phải mang.”

Tôi tò mò: “Nghiệp gì mà kỳ vậy?” Nó nhìn tôi, ánh mắt đầy cay đắng: “Có đứa mắc nghiệp sát sinh – giết thú vật, nên giờ mang hình tướng nửa người nửa thú. Có đứa mắc nghiệp nói láo, lừa dối vì lợi ích riêng, nên bị biến dạng để không ai tin. Có đứa lại mắc nghiệp do sở thích – thích gì quá thì thành cái đó luôn.” Tôi nghe mà ngơ ngác. “Nghiệp sở thích là sao?” Nhưng mấy sinh vật này nói chuyện vòng vo, khó hiểu quá, nên tôi quyết định chạy qua chỗ khác chơi, tránh đau đầu.

Tôi tiếp tục lướt qua vùng đất kỳ lạ, nhưng càng đi, cảnh vật càng vắng vẻ, ánh sáng dần nhạt đi, thay vào đó là bóng tối bao trùm. Tôi dừng lại trước một cây cầu gỗ cũ kỹ, bắc qua một vực thẳm đen thui, sâu hun hút. Bình thường, tôi bay lượn thoải mái, lướt trên mặt đất như gió, nhưng vừa đến chân cầu, tôi rớt cái bịch xuống đất, như thể có bảng cấm phi hành vô hình treo đâu đây. Tôi thử nhảy lên, thử lướt lại, nhưng vô ích. “Chỗ quái quỷ gì thế này?” Tôi lẩm bẩm.

Tôi bước một chân lên cầu, nghe tiếng gỗ cộp cộp chắc chắn. Tôi nhún nhún thử – cầu không lắc lư, không sập. Nhưng nhìn về phía trước, tôi chỉ thấy một màn sương đen kịt, không giống sương trắng mờ mịt ở Việt Nam. Màn sương này như nuốt chửng mọi thứ, không thấy đầu bên kia của cây cầu. Tôi tự nhủ: “Lỡ đi giữa cầu, nó gãy thì sao? Mình không bay được, té xuống cái vực đen thui này chắc toi!” Tôi bắt đầu sợ, tim đập thình thình.

Tôi quyết định không đi qua cầu ngay. Thay vào đó, tôi chạy dọc theo mép vực, hy vọng tìm một cây cầu khác sáng sủa, an toàn hơn, hoặc ít nhất là một mảnh đất nối liền. Nhưng càng chạy, tôi càng tuyệt vọng. Nơi này giống như một cái chén cơm khổng lồ: đám người thú sống ở giữa, còn xung quanh là vực thẳm đen ngòm, chỉ có vài cây cầu gỗ rải rác. Mỗi lần tôi đến gần một cây cầu khác, tôi lại rớt cái bịch, không bay được. Tôi đạp thử từng cây cầu, lui ra, rồi lại chạy tiếp, nhưng không đâu khá hơn. Vẫn là vực sâu, vẫn là sương đen, vẫn là nỗi sợ hãi bám lấy tôi.

Không còn cách nào khác, tôi bay về khu vực trung tâm, nơi đám người thú sinh sống. Tôi tìm một sinh vật trông giống già làng – một con nửa người nửa hổ, với bộ lông bạc trắng và ánh mắt sắc như dao. Tôi hỏi thẳng: “Bác ơi, cái gì ở đầu kia mấy cây cầu gỗ vậy? Sao em đến đó là bị rớt xuống, không bay được?”

Già Thú nhìn tôi, giọng trầm trầm: “Hên là cháu không đi qua mấy cây cầu đó. Ta sống ở đây mấy trăm năm, chưa thấy ai đi qua mà trở về. Nghe đồn, bên kia cầu là thiêng đường – nơi mọi linh hồn đều muốn đến. Nhưng chỉ cần đi vài bước, cầu biến mất, họ rớt xuống vực hết cả.” Tôi nghe mà lạnh toát sống lưng. “Thiêng đường? Nghe hay ho mà sao đáng sợ thế?” Tôi lẩm bẩm, cảm thấy may mắn vì mình chết nhát, không dám bước qua cầu.

Tôi cảm ơn Già Thú, tạm biệt đám người thú, và kích hoạt sợi dây chuyền để trở về Cô Nhi Viện. Một luồng sáng lóe lên, cuốn tôi về căn phòng quen thuộc. Tôi an toàn, nhưng lòng vẫn rối bời.

Chuyến du lịch tâm linh đã đánh thức sự tò mò trong tôi, nhưng cũng để lại một nỗi ám ảnh. Tôi không ngừng nghĩ về thiêng đường sau cây cầu tối. Nó là gì? Là nơi của ánh sáng và hạnh phúc, hay chỉ là cái bẫy của vực thẳm? Tại sao không ai trở về? Và những sinh vật kỳ dị kia, bị mắc kẹt bởi nghiệp của mình, liệu có bao giờ được giải thoát?

Tôi ngồi trong góc, nhìn sợi dây chuyền. Cha Lai nói đúng – thế giới này rộng lớn, đầy những điều kỳ diệu và đáng sợ. Tôi không còn chán chường nữa, nhưng cũng không vội vàng quay lại với cuộc sống bận rộn trước đây. Thay vào đó, tôi dành thời gian suy ngẫm, tự hỏi về ý nghĩa của chuyến đi này. Có lẽ thiêng đường không phải là đích đến, mà là hành trình tôi đang trải qua – hành trình khám phá, đối mặt với nỗi sợ, và học cách hiểu bản thân mình hơn.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Chín Cấp Học Trong Học Viện Kumanthong

Chào các bạn! Lại là Bé Ngộ của mọi người đây. Hôm nay, sau một buổi học về "Lịch sử Giới Linh", mình ngồi thẫn thờ trên bậc thềm của học viện. Các bạn biết không, mình vừa mới tính toán lại thời gian tu luyện và... gần như ngã ngửa. Hóa ra hành trình từ một Sơ Học Linh Sĩ bé nhỏ lên tới đỉnh cao Đạo Linh Sư không phải là 27 năm, mà là một quãng đường dài đúng **54 năm**! Mình đã từng nghĩ 27 năm là quá dài, nhưng bây giờ mới biết mình còn quá ngây thơ. Hãy để Bé Ngộ kể lại cho các bạn nghe về **9 cấp học** tại Cô Nhi Viện chúng mình, với những nấc thang thời gian khiến người ta phải khiếp sợ. #### **Khởi Đầu: Hạ Vị (Mỗi cấp 3 năm)** Đây là ba bậc thang đầu tiên, nơi chúng mình tập làm quen và xây dựng nền tảng. *   **1. Hạ Hạ Vị - Sơ Học Linh Sĩ:** Nơi những "linh thể chập chững" học cách thở, cách thu nạp năng lượng và kiểm soát cảm xúc. 3 năm ở đây như giúp chúng mình biết cách bò trước khi biết đi. *   **2. Hạ Trung Vị - Tiểu Học Linh Sĩ (Cấp hiện tại của Bé Ngộ...

Kumanthong - Một cái sai không xảy ra

 Buổi chiều hôm đó, chiếc xe tải van cũ đậu nép mình sau bãi đất trống. Cha Lai đang sửa lại cái bếp gas mini bị nghẹt lửa. Pé Ngộ ngồi trên nóc thùng xe, đung đưa hai chân, nhìn xuống con hẻm nhỏ phía trước. Nó thích nhìn con người lúc họ không biết mình đang bị nhìn. Khi đó, họ thật nhất. Một người đàn ông dắt theo một bé trai đứng trước tiệm tạp hóa. Thằng bé ôm khư khư hộp bánh, mắt sáng rực. Người cha hỏi giá xong thì khựng lại. Ông móc ví đếm tiền. Thiếu. Ông nói nhỏ: “Để bữa khác mua.” Thằng bé không khóc. Chỉ ôm hộp bánh chặt hơn. Chủ tiệm quay đi nghe điện thoại. Hộp bánh vẫn nằm trong tay đứa nhỏ. Chỉ cần bước ra ngoài là xong. Không ai giữ. Không ai cản. Một sai phạm nhỏ đến mức gần như vô hình. Người cha nhìn con. Ánh mắt đó Pé Ngộ thấy rất rõ, thứ ánh mắt của người đang đứng giữa hai lằn ranh: mất mặt trước con, hoặc sai một lần cho xong. Ông chậm rãi lấy hộp bánh khỏi tay đứa bé, đặt lại lên kệ. Không nói gì thêm. Dắt con đi. Thằng bé hỏi: “Mình nghèo hả ba?” Ông đáp:...

Kumanthong – Lời Dạy Không Hiệu Lực

 Ở Cô Nhi Viện Kumanthong, Pé Ngộ thấy một chuyện lặp lại nhiều hơn mọi lời cầu xin: người lớn dạy rất hay, nhưng sống rất khác. Ai cũng có thể sổ nho nhưng không phải ai cũng có một nếp sống đúng. Có người dắt con đến, miệng nói muốn con hiền, cai điện thoại, sống biết điều... Nhưng vừa bước ra khỏi cửa đã chửi rủa, gian dối, và quen tay lật lọng những chuyện nhỏ. Họ không xem đó là vấn đề. Vì theo họ, trẻ con chưa hiểu gì. Pé Ngộ nhìn thấy điều ngược lại. Trẻ con hiểu bằng cách khác. Không cần định nghĩa. Không cần lý luận. Nó chỉ nhìn & rồi sao chép lại. Cha Lai nói: một đứa trẻ không trở thành bản sao của lời dạy. Nó trở thành bản sao của nhịp sống quanh nó. Người lớn có thể giấu lỗi với hàng xóm, với xã hội, với giấy tờ. Nhưng không giấu được với đứa nhỏ sống chung. Có người hỏi sao con mình bướng. Cha Lai không trả lời về đứa nhỏ. Ông hỏi lại: trong nhà có ai giữ lời hứa không? Có ai nói xin lỗi khi làm sai không? Có ai làm xong việc theo cách tự hoàn thành trách nhiệm kh...