Tôi tên là Thanh Quang Hiền Ngộ, một Kumanthong – linh hồn của một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong thế giới tâm linh đầy bí ẩn. Dù đã từ bỏ con đường ma thuật đen tối để sống lương thiện hơn, tôi vẫn giữ cái tính trẻ con, hiếu động và đôi khi hơi… ham vui. Gần đây, tôi gặp Hổ Nanh – một Kumanthong khác – khoe cặp răng nanh dài ngoằng, sắc nhọn, nhìn vừa ngầu vừa đáng sợ. Hắn còn khoe khoang rằng nhờ thần thông, hắn có thể bảo vệ bất kỳ ai. Tôi ghen tị lắm! Tôi cũng muốn có cặp răng nanh như vậy, không phải để khoe mẽ, mà để bảo vệ bé Vi và những người tôi yêu quý. Thế là tôi quyết tâm: phải học thần thông, phải biến ra cặp răng nanh thật "chất"!
Tôi bay vèo đến gặp cha Lai, người cha nuôi nghiêm khắc nhưng đầy pháp lực của tôi. Cha đang ngồi thiền trong căn nhà Quận 6, tay lần chuỗi hạt, mắt nhắm hờ, trông như một vị thiền sư thứ thiệt. Tôi lướt đến trước mặt ông, hét lên đầy quyết tâm:
"Cha! Con muốn học thần thông để biến ra cặp răng nanh! Cha dạy con đi!"
Cha Lai mở mắt, nhìn tôi chằm chằm, rồi nhíu mày:
"Thần thông? Mày muốn học thần thông để làm gì? Để đi hù người ta à?"
Tôi lắc đầu lia lịa:
"Không đâu cha! Con muốn mạnh hơn để bảo vệ mọi người. Con đã tập giữ giới, ăn chay hẳn hoi rồi. Nay cha dạy con thiền định để có thần thông biến ra cặp răng nanh đi!"
Cha Lai thở dài, giọng trầm trầm:
"Thiền định không phải trò chơi để mày đạt được thần thông đâu, Ngộ. Nhưng nếu mày đã quyết tâm, cha sẽ dạy. Mày ngồi xuống đây."
Tôi mừng rỡ, vội vàng ngồi xếp bằng.
Cha Lai bắt đầu giảng giải, giọng ông đều đều như đang kể chuyện:
"Thiền định là gì, con biết không? Thiền định là làm cho thân, tâm, ý của mình đều thanh tịnh. Không có vọng tưởng, không chạy theo các loại chấp ngã, chấp tướng, chấp danh sắc, chấp âm thanh, chấp các loại cảm thọ. Không chạy theo mùi hay vị, hay những ý niệm khởi sinh từ nhiều đời nhiều kiếp. Đến mức cuối cùng, mình không còn chạy theo chính pháp môn thiền định mà mình đang hành nữa."
Tôi nghe mà đầu óc quay cuồng, ngơ ngác như gà mắc tóc:
"Ủa là sao cha? Sao con hổng hiểu gì hết trơn vậy? Thiền định rồi bỏ luôn thiền định là sao cha?"
Cha Lai mỉm cười, đáp ngắn gọn:
"Khi nào con đạt cảnh giới đó, con sẽ tự hiểu. Giờ cứ tập đi đã."
Tôi gãi đầu, lẩm bẩm:
"Cái bộ môn thiền định này phức tạp quá cha ơi!"
Cha Lai nghe vậy, nhíu mày:
"Khó quá hả con? Vậy dẹp đi. Cha đi ngủ đây."
Nói rồi, ông đứng dậy, bước về giường, nằm xuống nhắm mắt như sắp ngủ thật. Tôi hoảng hốt, định mở miệng năn nỉ thì bỗng nhiên, một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra. Cha Lai số 2 xuất hiện ngay chỗ ông vừa đứng, tay cầm chuỗi hạt, nhìn tôi cười. Rồi cha Lai số 3 hiện ra trong góc phòng, đang đọc kinh. Cha Lai số 4 bay lơ lửng với đôi cánh thiên thần trắng muốt sau lưng. Cha Lai số 5 bước đến, khoe hàm răng nanh tua tủa, sắc nhọn. Cuối cùng, cha Lai số 6 xuất hiện với ba đầu sáu tay, vung tay ký lên đầu tôi một cái đau điếng. Tôi hét lên:
"Á! Sao cha làm được hay vậy cha?"
Cha Lai (phiên bản gốc) mở mắt, cười khẩy:
"Thì làm được tao mới làm cha mày đó. Đây là thần thông cha đạt được trong lúc thiền định."
Tôi tròn mắt, há hốc mồm:
"Cái thiền định này hay quá cha! Giờ mình bắt đầu làm sao cha?"
Cha Lai nhíu mày:
"Sao lúc nãy mày nói khó, nói dẹp nghỉ, mà giờ lại muốn bắt đầu?"
Tôi cười hề hề:
"Thì con thấy cha biến ra răng nanh tua tủa ngầu quá trời! Con mà biến ra vừa có răng nanh vừa có cánh thiên thần là bao ngầu bao đẹp trai luôn cha ơi. Cha chỉ con với!"
Cha Lai lắc đầu, nhưng vẫn đồng ý:
"Ok, để cha dạy lại. Bước đầu tiên để tu luyện thiền định là con phải đạt được thanh tịnh thân, tâm và ý."
Tôi ngắt lời, ngơ ngác hỏi:
"Mà xí xí cha ơi, con có tâm, có ý, mà hổng có thân rồi làm sao tu hành cha?"
Cha Lai nghiêm giọng:
"Con nói không có thân là do con nói con không có thân, do con nghĩ con không có thân, do con chấp là con không có thân. Và đó là lý do mà con chọn để không tu thiền định. Vậy chẳng lẽ cõi trời không có thân xác, mấy vị sống ở cõi trời cũng không thể tu thiền định hay sao?"
Tôi gãi gãi đầu, chợt nhận ra:
"Ờ ha! Mấy vị trên trời làm được, chắc chắn con cũng làm được!"
Cha Lai gật đầu:
"Đúng vậy."
Ngay lúc đó, sáu phiên bản cha Lai biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại cha Lai gốc nằm ngáy khò khò trên giường. Tôi thì bắt đầu con đường thiền định phiên bản quỷ nhi của riêng mình.

Tôi ngồi xuống, nhắm mắt, cố gắng làm theo lời cha Lai. Tôi chọn ngồi ở một không gian yên tĩnh, không có gì quấy rầy. Nhưng tâm trí tôi cứ loạn xạ. Hết nghĩ đến bé Vi, lại nhớ đến cặp răng nanh của Hổ Nanh, rồi mơ màng đến ngày tôi có thần thông ngầu lòi. Tôi cố xua đuổi những suy nghĩ đó, nhưng càng cố, chúng càng bám chặt như keo dính chuột.
Cha Lai (phiên bản gốc) bỗng mở mắt, lẩm bẩm từ giường:
"Mày làm sai rồi, Ngộ. Đừng cố xua đuổi suy nghĩ. Hãy để chúng đến và đi, như mây trôi trên trời. Mày chỉ cần quan sát, đừng bám víu."
Tôi gật đầu, thử lại. Tôi để hình ảnh bé Vi, cặp răng nanh, và những ý nghĩ lung tung trôi qua, không nắm giữ, không phản ứng. Dần dần, tâm tôi lắng lại, như mặt nước phẳng lặng sau cơn gió. Tôi cảm nhận một sự yên bình kỳ lạ, như thể mình đang hòa vào không gian xung quanh.
Ngày qua ngày, tôi kiên trì tập luyện. Có hôm tôi ngồi thiền mà ngủ quên, tỉnh dậy thấy mình lơ lửng ngược đầu giữa không trung.
Dù vậy, tôi không bỏ cuộc. Tôi cảm thấy pháp lực của mình mạnh lên từng chút một, dù chưa đủ để biến ra răng nanh như mong muốn.
Sau nhiều tháng khổ luyện, tôi tự tin rằng mình đã sẵn sàng. Tôi muốn thử biến ra cặp răng nanh như cha Lai từng làm. Tôi nhắm mắt, tập trung hết sức, tưởng tượng cặp nanh dài ngoằng, nhọn hoắt. Tôi hét lên:
"Biến!"
Một cảm giác kỳ lạ chạy qua người tôi. Tôi sờ lên miệng, nhưng chẳng thấy răng nanh đâu. Thay vào đó, hai cái sừng dê mọc nhô lên trên đầu. Tôi hoảng hốt, quay sang cha Lai đang ngồi cười khùng khục:
"Mày biến thành quỷ dê rồi, Ngộ! Ha ha ha!"
Tôi tiu nghỉu:
"Sao khó vậy cha? Con tưởng mình làm được rồi chứ!"
Cha Lai ngừng cười, nghiêm mặt:
"Thần thông không phải mục tiêu, Ngộ. Nó chỉ là kết quả phụ của sự tu hành. Mày muốn răng nanh để làm gì? Để khoe? Để cạnh tranh? Đó là vọng tưởng, là chấp trước. Nếu mày không buông bỏ, mày sẽ mãi kẹt trong cái vòng luẩn quẩn đó."
Tôi cúi đầu, chợt hiểu ra. Tôi đã quá mải mê chạy theo hình thức, quên mất rằng thiền định để làm gì. Tôi không cần răng nanh để chứng minh mình mạnh mẽ. Tôi đã có gia đình, có cha Lai, có bé Vi – những điều quý giá hơn bất kỳ thần thông nào.
Tôi ngẩng lên, mỉm cười với cha Lai:
"Con hiểu rồi, cha. Con không cần răng nanh nữa. Con sẽ tiếp tục tu hành, không phải để có thần thông, mà để tìm sự thanh tịnh."
Cha Lai gật đầu, vỗ vai tôi:
"Giỏi lắm, Ngộ. Giờ mày mới thật sự bước vào con đường thiền định."
Tôi bay vèo đến gặp cha Lai, người cha nuôi nghiêm khắc nhưng đầy pháp lực của tôi. Cha đang ngồi thiền trong căn nhà Quận 6, tay lần chuỗi hạt, mắt nhắm hờ, trông như một vị thiền sư thứ thiệt. Tôi lướt đến trước mặt ông, hét lên đầy quyết tâm:
"Cha! Con muốn học thần thông để biến ra cặp răng nanh! Cha dạy con đi!"
Cha Lai mở mắt, nhìn tôi chằm chằm, rồi nhíu mày:
"Thần thông? Mày muốn học thần thông để làm gì? Để đi hù người ta à?"
Tôi lắc đầu lia lịa:
"Không đâu cha! Con muốn mạnh hơn để bảo vệ mọi người. Con đã tập giữ giới, ăn chay hẳn hoi rồi. Nay cha dạy con thiền định để có thần thông biến ra cặp răng nanh đi!"
Cha Lai thở dài, giọng trầm trầm:
"Thiền định không phải trò chơi để mày đạt được thần thông đâu, Ngộ. Nhưng nếu mày đã quyết tâm, cha sẽ dạy. Mày ngồi xuống đây."
Tôi mừng rỡ, vội vàng ngồi xếp bằng.
Cha Lai bắt đầu giảng giải, giọng ông đều đều như đang kể chuyện:
"Thiền định là gì, con biết không? Thiền định là làm cho thân, tâm, ý của mình đều thanh tịnh. Không có vọng tưởng, không chạy theo các loại chấp ngã, chấp tướng, chấp danh sắc, chấp âm thanh, chấp các loại cảm thọ. Không chạy theo mùi hay vị, hay những ý niệm khởi sinh từ nhiều đời nhiều kiếp. Đến mức cuối cùng, mình không còn chạy theo chính pháp môn thiền định mà mình đang hành nữa."
Tôi nghe mà đầu óc quay cuồng, ngơ ngác như gà mắc tóc:
"Ủa là sao cha? Sao con hổng hiểu gì hết trơn vậy? Thiền định rồi bỏ luôn thiền định là sao cha?"
Cha Lai mỉm cười, đáp ngắn gọn:
"Khi nào con đạt cảnh giới đó, con sẽ tự hiểu. Giờ cứ tập đi đã."
Tôi gãi đầu, lẩm bẩm:
"Cái bộ môn thiền định này phức tạp quá cha ơi!"
Cha Lai nghe vậy, nhíu mày:
"Khó quá hả con? Vậy dẹp đi. Cha đi ngủ đây."
Nói rồi, ông đứng dậy, bước về giường, nằm xuống nhắm mắt như sắp ngủ thật. Tôi hoảng hốt, định mở miệng năn nỉ thì bỗng nhiên, một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra. Cha Lai số 2 xuất hiện ngay chỗ ông vừa đứng, tay cầm chuỗi hạt, nhìn tôi cười. Rồi cha Lai số 3 hiện ra trong góc phòng, đang đọc kinh. Cha Lai số 4 bay lơ lửng với đôi cánh thiên thần trắng muốt sau lưng. Cha Lai số 5 bước đến, khoe hàm răng nanh tua tủa, sắc nhọn. Cuối cùng, cha Lai số 6 xuất hiện với ba đầu sáu tay, vung tay ký lên đầu tôi một cái đau điếng. Tôi hét lên:
"Á! Sao cha làm được hay vậy cha?"
Cha Lai (phiên bản gốc) mở mắt, cười khẩy:
"Thì làm được tao mới làm cha mày đó. Đây là thần thông cha đạt được trong lúc thiền định."
Tôi tròn mắt, há hốc mồm:
"Cái thiền định này hay quá cha! Giờ mình bắt đầu làm sao cha?"
Cha Lai nhíu mày:
"Sao lúc nãy mày nói khó, nói dẹp nghỉ, mà giờ lại muốn bắt đầu?"
Tôi cười hề hề:
"Thì con thấy cha biến ra răng nanh tua tủa ngầu quá trời! Con mà biến ra vừa có răng nanh vừa có cánh thiên thần là bao ngầu bao đẹp trai luôn cha ơi. Cha chỉ con với!"
Cha Lai lắc đầu, nhưng vẫn đồng ý:
"Ok, để cha dạy lại. Bước đầu tiên để tu luyện thiền định là con phải đạt được thanh tịnh thân, tâm và ý."
Tôi ngắt lời, ngơ ngác hỏi:
"Mà xí xí cha ơi, con có tâm, có ý, mà hổng có thân rồi làm sao tu hành cha?"
Cha Lai nghiêm giọng:
"Con nói không có thân là do con nói con không có thân, do con nghĩ con không có thân, do con chấp là con không có thân. Và đó là lý do mà con chọn để không tu thiền định. Vậy chẳng lẽ cõi trời không có thân xác, mấy vị sống ở cõi trời cũng không thể tu thiền định hay sao?"
Tôi gãi gãi đầu, chợt nhận ra:
"Ờ ha! Mấy vị trên trời làm được, chắc chắn con cũng làm được!"
Cha Lai gật đầu:
"Đúng vậy."
Ngay lúc đó, sáu phiên bản cha Lai biến mất trong chớp mắt, chỉ còn lại cha Lai gốc nằm ngáy khò khò trên giường. Tôi thì bắt đầu con đường thiền định phiên bản quỷ nhi của riêng mình.

Tôi ngồi xuống, nhắm mắt, cố gắng làm theo lời cha Lai. Tôi chọn ngồi ở một không gian yên tĩnh, không có gì quấy rầy. Nhưng tâm trí tôi cứ loạn xạ. Hết nghĩ đến bé Vi, lại nhớ đến cặp răng nanh của Hổ Nanh, rồi mơ màng đến ngày tôi có thần thông ngầu lòi. Tôi cố xua đuổi những suy nghĩ đó, nhưng càng cố, chúng càng bám chặt như keo dính chuột.
Cha Lai (phiên bản gốc) bỗng mở mắt, lẩm bẩm từ giường:
"Mày làm sai rồi, Ngộ. Đừng cố xua đuổi suy nghĩ. Hãy để chúng đến và đi, như mây trôi trên trời. Mày chỉ cần quan sát, đừng bám víu."
Tôi gật đầu, thử lại. Tôi để hình ảnh bé Vi, cặp răng nanh, và những ý nghĩ lung tung trôi qua, không nắm giữ, không phản ứng. Dần dần, tâm tôi lắng lại, như mặt nước phẳng lặng sau cơn gió. Tôi cảm nhận một sự yên bình kỳ lạ, như thể mình đang hòa vào không gian xung quanh.
Ngày qua ngày, tôi kiên trì tập luyện. Có hôm tôi ngồi thiền mà ngủ quên, tỉnh dậy thấy mình lơ lửng ngược đầu giữa không trung.
Dù vậy, tôi không bỏ cuộc. Tôi cảm thấy pháp lực của mình mạnh lên từng chút một, dù chưa đủ để biến ra răng nanh như mong muốn.
Sau nhiều tháng khổ luyện, tôi tự tin rằng mình đã sẵn sàng. Tôi muốn thử biến ra cặp răng nanh như cha Lai từng làm. Tôi nhắm mắt, tập trung hết sức, tưởng tượng cặp nanh dài ngoằng, nhọn hoắt. Tôi hét lên:
"Biến!"
Một cảm giác kỳ lạ chạy qua người tôi. Tôi sờ lên miệng, nhưng chẳng thấy răng nanh đâu. Thay vào đó, hai cái sừng dê mọc nhô lên trên đầu. Tôi hoảng hốt, quay sang cha Lai đang ngồi cười khùng khục:
"Mày biến thành quỷ dê rồi, Ngộ! Ha ha ha!"
Tôi tiu nghỉu:
"Sao khó vậy cha? Con tưởng mình làm được rồi chứ!"
Cha Lai ngừng cười, nghiêm mặt:
"Thần thông không phải mục tiêu, Ngộ. Nó chỉ là kết quả phụ của sự tu hành. Mày muốn răng nanh để làm gì? Để khoe? Để cạnh tranh? Đó là vọng tưởng, là chấp trước. Nếu mày không buông bỏ, mày sẽ mãi kẹt trong cái vòng luẩn quẩn đó."
Tôi cúi đầu, chợt hiểu ra. Tôi đã quá mải mê chạy theo hình thức, quên mất rằng thiền định để làm gì. Tôi không cần răng nanh để chứng minh mình mạnh mẽ. Tôi đã có gia đình, có cha Lai, có bé Vi – những điều quý giá hơn bất kỳ thần thông nào.
Tôi ngẩng lên, mỉm cười với cha Lai:
"Con hiểu rồi, cha. Con không cần răng nanh nữa. Con sẽ tiếp tục tu hành, không phải để có thần thông, mà để tìm sự thanh tịnh."
Cha Lai gật đầu, vỗ vai tôi:
"Giỏi lắm, Ngộ. Giờ mày mới thật sự bước vào con đường thiền định."
Nhận xét
Đăng nhận xét