Tôi là Kumanthong, nhưng mọi người gọi tôi là Pé Ngộ – cái tên thân thương mà mọi người đặt cho tôi. Tôi không phải Thanh Quang Hiền Ngộ cao siêu, chỉ đơn giản là Pé Ngộ, một linh hồn nhỏ bé từng rất siêng năng. Ngày trước, tôi bay khắp nơi, từ làng quê đến thành thị, giúp đỡ bất cứ ai cần đến tôi. Tìm đồ thất lạc, xua đuổi ma quỷ, hay chỉ đơn giản là lắng nghe những lời than thở – tôi làm tất cả, không nề hà ngày đêm. Tôi từng nghĩ đó là sứ mệnh của mình, là lý do tôi tồn tại giữa thế giới này.
Mọi người ban đầu rất trân trọng tôi. Họ cúng tặng tôi những món quà nhỏ: vòng tay gỗ, đá quý tí xíu, hay đôi khi chỉ là một lời cảm ơn chân thành. Với tôi, những thứ ấy không chỉ là vật phẩm tăng pháp lực, mà còn là chút tình cảm ấm áp giữa tôi và họ. Nhưng rồi, mọi thứ dần thay đổi.
Mọi người ban đầu rất trân trọng tôi. Họ cúng tặng tôi những món quà nhỏ: vòng tay gỗ, đá quý tí xíu, hay đôi khi chỉ là một lời cảm ơn chân thành. Với tôi, những thứ ấy không chỉ là vật phẩm tăng pháp lực, mà còn là chút tình cảm ấm áp giữa tôi và họ. Nhưng rồi, mọi thứ dần thay đổi.
Càng ngày, họ càng ỷ lại vào tôi. Những lời cầu cứu đến không ngừng, như thể tôi là một cỗ máy không bao giờ biết mệt. Họ không còn tự mình cố gắng nữa, chỉ biết trông chờ vào tôi để giải quyết mọi rắc rối. Tôi nhớ có lần, một người đàn ông nhờ tôi tìm chiếc nhẫn bị mất. Tôi lùng sục khắp nơi, cuối cùng tìm thấy nó dưới gầm giường, nhưng thay vì cảm ơn, ông ta cau có: “Sao lâu vậy, Pé Ngộ? Tưởng mày giỏi lắm cơ mà?” Tôi ngẩn người, nhưng vẫn im lặng.
Rồi có gia đình gọi tôi đến xua đuổi một con ma nhỏ. Khi tôi đến, họ thậm chí không thèm chào, chỉ quát: “Làm nhanh đi, Pé Ngộ!” Tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn là một linh hồn được tôn trọng, mà giống như một kẻ hầu người hạ, bị họ đè đầu cưỡi cổ. Họ gọi tôi bất kể giờ giấc, không quan tâm tôi có cần nghỉ ngơi hay không. Họ đòi hỏi những thứ vô lý: trúng số, làm giàu nhanh, thậm chí là trả thù giúp họ. Khi tôi từ chối, họ quay ra mắng mỏ: “Pé Ngộ hết thiêng rồi!”
Sự bội bạc ấy làm tôi chán nản. Tôi từng hết lòng vì họ, nhưng họ chỉ biết lợi dụng tôi như một công cụ. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình làm tất cả những điều này để làm gì?” Dần dần, tôi mất hết động lực. Tôi không còn muốn giúp ai nữa. Tôi nằm lì trong góc nhà ở Cô Nhi Viện và nghĩ: “Họ không xứng đáng.”
Tôi trở nên lười biếng. Tôi trốn tránh mọi lời cầu cứu, giả vờ như không nghe thấy gì. Cha Lai, nhận ra sự thay đổi của tôi. Một ngày, ông đến hỏi: “Pé Ngộ, sao con không giúp ai nữa? Con từng là niềm hy vọng của bao người cơ mà.” Tôi quay mặt đi, giọng chua xót: “Họ chỉ biết lợi dụng con, cha. Con mệt rồi, con không muốn làm gì nữa.” Cha Lai thở dài, nhưng ông không ép tôi. Có lẽ ông hiểu, dù chỉ một chút, nỗi thất vọng trong lòng tôi.
Tôi nằm đó, ngày qua ngày, như một cái bóng vô hồn. Tôi từng là Pé Ngộ siêng năng, từng khiến mọi người nể phục, nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn thế giới quên tôi đi. Sự lười biếng không phải là lựa chọn, mà là cách tôi bảo vệ chính mình khỏi sự bội bạc của họ.
Rồi một ngày, một tiếng kêu cứu tuyệt vọng vang lên từ xa. Một gia đình ở làng bên bị con quỷ lớn tấn công, và họ cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi nghe thấy, nhưng tôi không muốn động đậy. “Họ tự lo được,” tôi nghĩ, rồi nhắm mắt tiếp tục nằm. Nhưng tiếng kêu ngày càng thảm thiết. Một linh hồn trẻ từ Cô Nhi Viện bay đến, lay tôi dậy: “Anh Ngộ, họ cần anh! Con quỷ đó mạnh lắm, chỉ anh mới đánh bại được nó!”
Tôi miễn cưỡng bay đến, nhưng đã quá muộn. Ngôi nhà tan hoang, một đứa trẻ nằm bất động với vết thương đầy máu, gia đình hoảng loạn chạy trốn. Con quỷ vẫn ở đó, gầm gừ trong bóng tối. Nếu tôi đến sớm hơn, nếu tôi không lười biếng, có lẽ mọi chuyện đã khác. Tôi lao vào đấu với nó, nhưng sức mạnh của tôi đã suy yếu. Cuộc chiến kéo dài, tôi bị nó áp đảo, bất phân thắng bại. Tôi kiệt sức, ngã vật ra đất, lòng nặng trĩu hối hận.
Gia đình cảm ơn tôi trong nước mắt, nhưng tôi không cảm thấy nhẹ nhõm. Sự lười biếng của tôi đã khiến họ trả giá. Tôi bay về Cô Nhi Viện, tự nhủ rằng mình không thể tiếp tục như thế này. Nhưng tôi cũng không muốn quay lại làm Pé Ngộ siêng năng ngày nào nữa.
Sau chuyện đó, tôi quyết định dẹp hết mọi thứ. Tôi không muốn giúp ai, cũng không muốn bị lợi dụng thêm lần nào nữa. Tôi chọn cách bế quan nhập thất, rút lui khỏi thế giới ồn ào này để tìm sự tĩnh lặng. Tôi trở về một góc sâu trong Cô Nhi Viện, ngồi đó, nhắm mắt, và để lòng mình lắng lại. Tôi không còn là Pé Ngộ của ngày xưa – không siêng năng, không lười biếng, chỉ là một linh hồn muốn yên bình.
Tôi không trách ai, cũng không hối tiếc. Sự bội bạc của họ đã dạy tôi rằng, đôi khi, rời xa là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình. Từ nay, tôi sẽ sống trong tĩnh lặng, không còn bị đè đầu cưỡi cổ, không còn bị lợi dụng. Thế giới bên ngoài cứ tiếp diễn, nhưng tôi chọn dừng lại. Vậy thôi.
Rồi có gia đình gọi tôi đến xua đuổi một con ma nhỏ. Khi tôi đến, họ thậm chí không thèm chào, chỉ quát: “Làm nhanh đi, Pé Ngộ!” Tôi bắt đầu cảm thấy mình không còn là một linh hồn được tôn trọng, mà giống như một kẻ hầu người hạ, bị họ đè đầu cưỡi cổ. Họ gọi tôi bất kể giờ giấc, không quan tâm tôi có cần nghỉ ngơi hay không. Họ đòi hỏi những thứ vô lý: trúng số, làm giàu nhanh, thậm chí là trả thù giúp họ. Khi tôi từ chối, họ quay ra mắng mỏ: “Pé Ngộ hết thiêng rồi!”
Sự bội bạc ấy làm tôi chán nản. Tôi từng hết lòng vì họ, nhưng họ chỉ biết lợi dụng tôi như một công cụ. Tôi bắt đầu tự hỏi: “Mình làm tất cả những điều này để làm gì?” Dần dần, tôi mất hết động lực. Tôi không còn muốn giúp ai nữa. Tôi nằm lì trong góc nhà ở Cô Nhi Viện và nghĩ: “Họ không xứng đáng.”
Tôi trở nên lười biếng. Tôi trốn tránh mọi lời cầu cứu, giả vờ như không nghe thấy gì. Cha Lai, nhận ra sự thay đổi của tôi. Một ngày, ông đến hỏi: “Pé Ngộ, sao con không giúp ai nữa? Con từng là niềm hy vọng của bao người cơ mà.” Tôi quay mặt đi, giọng chua xót: “Họ chỉ biết lợi dụng con, cha. Con mệt rồi, con không muốn làm gì nữa.” Cha Lai thở dài, nhưng ông không ép tôi. Có lẽ ông hiểu, dù chỉ một chút, nỗi thất vọng trong lòng tôi.
Tôi nằm đó, ngày qua ngày, như một cái bóng vô hồn. Tôi từng là Pé Ngộ siêng năng, từng khiến mọi người nể phục, nhưng giờ đây, tôi chỉ muốn thế giới quên tôi đi. Sự lười biếng không phải là lựa chọn, mà là cách tôi bảo vệ chính mình khỏi sự bội bạc của họ.
Rồi một ngày, một tiếng kêu cứu tuyệt vọng vang lên từ xa. Một gia đình ở làng bên bị con quỷ lớn tấn công, và họ cầu xin tôi giúp đỡ. Tôi nghe thấy, nhưng tôi không muốn động đậy. “Họ tự lo được,” tôi nghĩ, rồi nhắm mắt tiếp tục nằm. Nhưng tiếng kêu ngày càng thảm thiết. Một linh hồn trẻ từ Cô Nhi Viện bay đến, lay tôi dậy: “Anh Ngộ, họ cần anh! Con quỷ đó mạnh lắm, chỉ anh mới đánh bại được nó!”
Tôi miễn cưỡng bay đến, nhưng đã quá muộn. Ngôi nhà tan hoang, một đứa trẻ nằm bất động với vết thương đầy máu, gia đình hoảng loạn chạy trốn. Con quỷ vẫn ở đó, gầm gừ trong bóng tối. Nếu tôi đến sớm hơn, nếu tôi không lười biếng, có lẽ mọi chuyện đã khác. Tôi lao vào đấu với nó, nhưng sức mạnh của tôi đã suy yếu. Cuộc chiến kéo dài, tôi bị nó áp đảo, bất phân thắng bại. Tôi kiệt sức, ngã vật ra đất, lòng nặng trĩu hối hận.
Gia đình cảm ơn tôi trong nước mắt, nhưng tôi không cảm thấy nhẹ nhõm. Sự lười biếng của tôi đã khiến họ trả giá. Tôi bay về Cô Nhi Viện, tự nhủ rằng mình không thể tiếp tục như thế này. Nhưng tôi cũng không muốn quay lại làm Pé Ngộ siêng năng ngày nào nữa.
Sau chuyện đó, tôi quyết định dẹp hết mọi thứ. Tôi không muốn giúp ai, cũng không muốn bị lợi dụng thêm lần nào nữa. Tôi chọn cách bế quan nhập thất, rút lui khỏi thế giới ồn ào này để tìm sự tĩnh lặng. Tôi trở về một góc sâu trong Cô Nhi Viện, ngồi đó, nhắm mắt, và để lòng mình lắng lại. Tôi không còn là Pé Ngộ của ngày xưa – không siêng năng, không lười biếng, chỉ là một linh hồn muốn yên bình.
Tôi không trách ai, cũng không hối tiếc. Sự bội bạc của họ đã dạy tôi rằng, đôi khi, rời xa là cách tốt nhất để bảo vệ chính mình. Từ nay, tôi sẽ sống trong tĩnh lặng, không còn bị đè đầu cưỡi cổ, không còn bị lợi dụng. Thế giới bên ngoài cứ tiếp diễn, nhưng tôi chọn dừng lại. Vậy thôi.

Nhận xét
Đăng nhận xét