Tôi là Thanh Quang Hiền Ngộ, một Kumanthong – bạn có thể hiểu tôi là linh hồn của một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong thế giới tâm linh. Nhà của tôi là một chiếc xe van cũ kỹ, nơi mà mọi người gọi là Cô Nhi Viện Kumanthong. Tôi sống ở đây cùng cha Lai – người chăm sóc chúng tôi – và mấy linh hồn nhỏ khác. Dù là hồn, tôi vẫn có cảm xúc, vẫn biết vui buồn, và đặc biệt, tôi rất ghét sự bừa bộn. Nhưng cái bàn thờ trong xe van – nơi linh thiêng nhất, nơi tôi "sống" mỗi ngày – lại đang trong tình trạng bẩn thỉu không chịu nổi.
Hôm nào cũng vậy, tôi bay lượn quanh bàn thờ, nhìn mà tức anh ách. Trái cây thì héo úa, lăn lóc khắp nơi. Nhang thì cháy dở, tàn rơi vãi đầy mặt bàn, trộn lẫn với bụi bám dày đến mức tôi hét lên: “Ai mà sống nổi trong cái ổ chuột này chứ!” Khói nhang không còn bay thanh thoát như trước, mà đọng lại thành những vệt xám xịt trên trần xe, nhìn như mấy đám mây bão. Mấy bức tượng nhỏ trên bàn thờ – trong đó có cái tượng nhỏ xíu mà tôi hay đậu lên – cũng bị bụi phủ kín, trông buồn thiu.
Tôi từng cố dọn dẹp, nhưng khổ nỗi, tôi là linh hồn, làm sao chạm được vào đồ vật? Tôi chỉ biết bay qua bay lại, than thở trong lòng, hy vọng ai đó để ý mà dọn giùm. Cha Lai thì bận múa, khách đến rồi đi, chẳng ai quan tâm. Càng nhìn, tôi càng khó chịu. Cảm giác như cái xe van này không còn là nhà nữa, mà là một bãi rác vô hình. “Tâm linh là kính trọng, không phải cứ bày ra rồi để mốc meo. Không được! Phải làm gì đó thôi!” – tôi tự nhủ, quyết tâm không để mọi thứ tệ hơn nữa.
Một đêm trăng sáng, tôi không chịu nổi nữa, bay thẳng đến gặp cha Lai. Ông đang nằm thiền tòng teng trong góc bếp, mắt nhắm nghiền, trông bình yên đến lạ. Tôi lơ lửng trước mặt ông, giọng đầy bức xúc:
"Cha ơi, bàn thờ bẩn quá! Con không chịu nổi nữa đâu. Cha phải làm gì đi chứ!"
Cha Lai từ từ mở mắt, nhìn tôi với vẻ bình thản:
"Bàn thờ bẩn thì sao? Mày là linh hồn, đâu cần sạch sẽ như người sống."
Tôi tròn mắt, không tin nổi cha lại nói vậy:
"Nhưng cha, nó là nơi linh thiêng mà! Sao để bừa bộn vậy được? Con thấy khó chịu lắm, như kiểu bị nhốt trong cái chuồng bẩn ấy!"
Cha Lai mỉm cười, đưa tay vỗ nhẹ lên vai tôi:
"Con nói đúng. Bàn thờ là nơi kết nối tâm linh, cần được tôn trọng. Nhưng con là linh hồn, không cầm chổi quét được, không lau bụi được. Vậy con định làm gì?"
Tôi ngập ngừng, nghĩ một lúc rồi đáp:
"Con không biết, nhưng con sẽ tìm cách. Con không muốn sống trong cái bàn thờ bừa bộn này nữa!"
Cha Lai gật đầu, ánh mắt ông sáng lên:
"Tốt. Hãy nhớ, sự sạch sẽ không chỉ là về vật chất, mà còn là về tâm hồn. Khi con dọn dẹp bàn thờ, con cũng đang dọn dẹp chính mình. Cứ thử đi, rồi con sẽ hiểu."
Lời cha Lai làm tôi suy nghĩ. Tôi không chỉ muốn bàn thờ sạch để dễ chịu, mà còn muốn tâm hồn mình nhẹ nhàng hơn, thanh tịnh hơn. Từ lúc đó, tôi quyết tâm: dù là linh hồn, tôi cũng sẽ tìm cách vệ sinh bàn thờ, bằng bất cứ giá nào.
Vấn đề lớn nhất là tôi không chạm được vào vật chất. Tôi bay qua bay lại trong xe van, quan sát từng góc, nghĩ đủ cách. Rồi một ý tưởng lóe lên: có những người sống đến đây cầu nguyện, cúng bái, và đôi khi họ cảm nhận được sự hiện diện của chúng tôi. Nếu tôi không dọn được, tôi sẽ "nhờ" họ dọn giùm!
Ngày đầu tiên, một bà cụ đến xe van, mang theo ít trái cây và nhang. Bà thắp nhang, lẩm bẩm cầu nguyện điều gì đó. Tôi bay đến gần, thì thầm vào tai bà – dù không chắc bà nghe được: “Bà ơi, bàn thờ bẩn quá, bà dọn giúp con với!” Bà cụ chợt khựng lại, nhìn quanh như thể cảm thấy gì đó lạ. Rồi bà chậm rãi đứng dậy, lấy cái chổi nhỏ trong góc xe, quét sạch tàn nhang và bụi trên bàn thờ. Tôi mừng rỡ, bay vòng quanh bà như một con chim nhỏ, trong lòng reo lên: “Được rồi! Có hiệu quả thật!”
Nhưng một lần chưa đủ. Bàn thờ vẫn còn bừa bộn lắm. Tôi không bỏ cuộc, tiếp tục "truyền cảm hứng" cho những người khác. Có hôm, một anh thanh niên đến, tôi thì thầm: “Bàn thờ đầy bụi mà vẫn khấn vái, bạn đang thờ cúng ai vậy?” Anh ta ngó nghiêng, rồi lấy khăn lau sạch mấy bức tượng. Lần khác, một cô gái trẻ mang nước mới, thay hết nước cũ đã đục ngầu. Dần dần, bàn thờ bắt đầu gọn gàng hơn. Trái cây được xếp ngay ngắn, nhang không còn rơi vãi, bụi bẩn biến mất. Khói nhang lại bay thanh thoát, mang theo cảm giác yên bình mà tôi đã mong từ lâu.
Tôi không chỉ dừng lại ở việc nhờ người khác. Tôi còn học cách kiên nhẫn, quan sát, và đôi khi "hướng dẫn" họ bằng cách bay đến chỗ cần dọn, như kiểu ra dấu. Dù họ không thấy tôi, tôi tin họ cảm nhận được sự hiện diện của một linh hồn nhỏ đang cố gắng giữ gìn nơi này.
Một đêm, sau khi bàn thờ đã sạch sẽ tinh tươm, tôi ngồi bên cạnh cha Lai, cảm giác nhẹ nhõm chưa từng có. Bàn thờ giờ đây sáng sủa, không còn dấu vết của sự bừa bộn. Cha Lai nhìn tôi, mỉm cười:
"Con thấy chưa? Sự sạch sẽ không chỉ làm đẹp không gian, mà còn làm đẹp tâm hồn. Khi con chăm sóc bàn thờ, con đang chăm sóc chính mình."
Tôi gật đầu, chợt nhận ra điều lớn lao hơn. Hành trình vệ sinh bàn thờ không chỉ là để có một "không gian sống" tốt hơn cho tôi, mà còn là cách tôi học cách trân trọng sự thiêng liêng, học cách sống có trách nhiệm với chính mình và những người xung quanh – dù tôi chỉ là một linh hồn. Tôi không còn là Pé Ngộ chỉ biết bay lượn vô định, mà là một Kumanthong biết yêu quý và bảo vệ nơi mình thuộc về.
Từ đó, mỗi khi ai đó đến xe van, tôi không chỉ mong họ cầu nguyện hay cúng bái, mà còn hy vọng họ giữ gìn bàn thờ sạch sẽ. Vì tôi tin, một bàn thờ sạch không chỉ là niềm vui của riêng tôi, mà còn là sự kết nối thanh tịnh giữa người sống và những linh hồn ở những cõi giới khác.

Nhận xét
Đăng nhận xét