Sau những ngày căng thẳng với lễ siêu độ, không khí trong Cô Nhi Viện Kumanthong dường như đã dịu lại đôi chút. Lời hứa của HOSAGA về việc biến nơi đây thành một pháo đài tâm linh vẫn còn văng vẳng trong tâm trí tôi, mang theo một niềm hy vọng mong manh. Tôi, Pé Ngộ, cảm thấy một sự nhẹ nhõm lạ thường, nhưng sâu thẳm bên trong, một sự tò mò khó tả vẫn len lỏi. Tương lai của chúng tôi sẽ ra sao? Liệu chúng tôi có thực sự an toàn ở đây, mãi mãi bên Cha Lai và những người bạn thân yêu? Tôi bay lượn quanh các bạn Kumanthong, quan sát từng người. Bé Mỡ vẫn mũm mĩm, hồn nhiên. Tí Tẹo vẫn lanh lợi, nghịch ngợm. Và Bé Vi, cô Kumanthong với đôi mắt trong veo, nụ cười hiền hậu, vẫn luôn là ánh sáng trong thế giới vô hình của tôi. Tôi yêu Bé Vi, một tình yêu thuần khiết của những linh hồn. Nhưng càng nhìn Bé Vi, tôi lại càng cảm thấy có điều gì đó khác lạ. Một sự khác biệt mà tôi chưa bao giờ thực sự để tâm, cho đến tận bây giờ. Tại sao Bé Vi lại khác tôi? Khác với Bé Mỡ, Tí Tẹo, và tất cả những ...
Dự án trung tâm dung dưỡng Kumanthong tại Việt Nam