Chuyển đến nội dung chính

Bài đăng

Đang hiển thị bài đăng từ Tháng 7, 2025

Kumanthong - Một Đám Cưới Không Có Người Sống

   Một Kumanthong. Một “quỷ nhi” — theo cách người đời hay gọi. Nhưng tôi không quan tâm đến cái tên đó. Tôi chỉ biết mình… tồn tại . Và trong cái tồn tại lặng lẽ đó, có một ngày, tôi gặp Vi. Vi không phải người. Cũng không hẳn là quỷ. Chỉ là một linh hồn nhỏ, vất vưởng bên bờ biển miền Trung. Hôm ấy biển động. Gió thổi hun hút. Những dấu chân ai đó vừa để lại bị sóng xóa sạch. Còn Vi thì ngồi đó. Im như cát. Đôi mắt cô ấy không tìm ai. Cũng không trốn ai. Tôi đến gần, chìa tay ra: “Tụi mình về chung một chỗ đi. Ở đó, không ai bỏ rơi ai nữa.” Vi nhìn tôi rất lâu. Rồi gật đầu. Tụi tôi về cô nhi viện. Không có tường. Không có mái. Cũng chẳng có hành lang dài hun hút đầy nến như trong mấy câu chuyện kinh dị người ta hay thêu dệt. Chỉ là một cái thùng xe van cũ, bỏ hoang ở cuối con hẻm nhỏ — nơi có mùi đất mốc và rác ngập lề đường. Nhưng với tôi, nó là nhà . Tôi chia cho Vi một góc nhỏ, nơi tôi đã dán bùa trấn. Vi mang theo một cái lon sữa bò cũ, đổ đầy cát biển, thắp nha...